TÌM NHANH
Xuân Noãn Hương Nùng
View: 0
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 19
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku

Bởi thân mang thương tích, lại vừa vượt qua một trận bạo bệnh, Lục Minh Ngọc phải nằm truyền miên trên giường bệnh suốt ba ngày ròng. Thực ra, đến sáng ngày thứ ba, nàng đã có thể xuống đất đi lại bình thường. 

 

Nhưng vì tính chuyện cẩn trọng, Lục Vanh vẫn khăng khăng bắt ái nữ phải nằm tĩnh dưỡng thêm một ngày. Lục Minh Ngọc nũng nịu kêu chán, Lục Vanh bèn kéo ghế ngồi ngay bên mép giường, bầu bạn cùng con gái nói chuyện cả ngày trời… 

 

Trải qua hai đời người, Lục Minh Ngọc nếu đã mở lời thì tự khắc có vô vàn chuyện để kể. Nhờ vậy, một ngày tẻ nhạt cũng trôi qua thật nhanh chóng.

 

Khi hoàng hôn buông xuống, phu thê hai người dùng xong bữa tối cùng ái nữ, nhìn nàng nằm xuống an ổn, Tiêu thị mới đứng dậy định rời đi. Thế nhưng, Lục Vanh vẫn ngồi ngay ngắn trước giường con gái, gương mặt lộ rõ vẻ ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

 

Tiêu thị thấy vậy liền sinh lòng nghi hoặc. Lục Minh Ngọc lúc này vẫn chưa buồn ngủ, bắt gặp dáng vẻ ấy của phụ thân bèn ngồi nhỏm dậy, hiếu kỳ hỏi: “Cha, có phải người còn điều gì muốn nói với con không?”

 

Lục Vanh mím nhẹ môi, hướng ánh mắt vô định về phía con gái, chậm rãi nhưng vô cùng trịnh trọng cất lời: “A Noãn, ngày mai con hãy châm cứu trị mắt cho cha đi. Nếu có chuyển biến thì là phúc phận, bằng không, cha cũng có thể sớm ngày an lòng.”

 

Nếu như con gái không gặp đại nạn này, Lục Vanh hoàn toàn có thể kiên nhẫn đợi đến cuối tháng, đợi đến khi vị Trần cô nương kia xuất hiện để chứng thực những lời con gái nói không phải là một giấc mơ hoang đường rồi mới bắt tay vào chữa trị. 

 

Thế nhưng giờ đây, ông không muốn đợi thêm một khắc nào nữa. Ông sợ con gái lại xảy ra trắc trở mà một kẻ mù lòa như ông đến nhìn cũng chẳng thể nhìn thấy. Ông không cam lòng khi trên chiếc cổ thanh tân của con mình lại hằn lên một vệt sẹo sâu hoắm, phải mất nửa tháng mới có thể phai mờ, mà ông thì chỉ có thể dùng tay sờ lấy trong xót xa chứ chẳng thể tự mắt chứng kiến.

 

Lục Minh Ngọc khẽ đưa mắt nhìn mẫu thân. Nàng hiểu, và nàng tin mẫu thân cũng thấu rõ vì sao phụ thân lại đột ngột nôn nóng, đến vài ngày ngắn ngủi cũng không thể chờ đợi như vậy.

 

Bộ châm cứu phương pháp mà Cát thần y truyền thụ cho nàng đòi hỏi phải dùng đến Chín cây châm (Cửu Châm), trong đó có tới tám cây châm phải hạ xuống các huyệt vị trên đỉnh đầu. Ngày trước khi mới học nhận huyệt, nàng chỉ dám thử trên người giả bằng đồng. 

 

Ngay cả việc hạ châm thực tế lần đầu, cũng là nhờ Cát thần y cầm tay nàng, đâm thử vào một huyệt đạo trên cánh tay của nha hoàn Lãm Nguyệt, Lục Minh Ngọc mới có thể nhanh chóng thích ứng.

 

Nhưng phụ thân là người có vị trí vô cùng thiêng liêng trong lòng nàng. Dù trong thâm tâm Lục Minh Ngọc có đến tám phần nắm chắc bản thân thực sự đã sống qua một kiếp, nhưng vì tư tâm, nàng vẫn mong muốn có được mười phần chắc chắn mới dám ra tay. Bản thân nàng có thể trị liệu sớm hơn, nhưng điều kiện tiên quyết là cả phụ mẫu đều phải đồng lòng, nàng không dám tự tiện định đoạt.

 

Tiêu thị chăm chú nhìn trượng phu. Ký ức trong bà lại quay về cái ngày trượng phu ngã nhào tại chùa An Quốc. Lúc đó, vì quá lo lắng cho tính mạng của con gái, bà đã không thể phân tâm để đỡ lấy phu quân. Giờ đây ngẫm lại dáng vẻ bất lực, chật vật của ông lúc ấy, lòng Tiêu thị lại càng thêm đau thắt. Một nam tử hán nhạy cảm, ngạo cốt và trọng thể diện như ông, khi ấy lại vì muốn cứu con mà rơi vào cảnh bêu xấu trước người ngoài…

 

“Vậy thì ngày mai bắt đầu đi.”

 

Tiêu thị bước đến bên cạnh trượng phu, nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên bờ vai ông. Bàn tay bà vốn thanh mảnh, chẳng có bao nhiêu sức nặng, nhưng Lục Vanh lại cảm nhận được rõ ràng sự ủng hộ và nguồn cổ vũ vô bờ bến từ thê tử. 

 

Ông khẽ nở nụ cười, cuối cùng cũng đứng dậy, dịu dàng dỗ dành ái nữ: “A Noãn ngủ sớm đi, cha và nương con về phòng trước.”

 

Lục Minh Ngọc ngoan ngoãn "vâng" một tiếng, ánh mắt lưu luyến tiễn bóng dáng phụ mẫu khuất sau cánh cửa.

 

~

 

Đêm đã về sâu, bóng tối phủ dày đặc. Thu Nguyệt đi phía trước dẫn đường, tay cầm chiếc đèn lồng soi tỏ lối đi. Ở phía sau, Tiêu thị khẽ khàng khoác lấy cánh tay Lục Vanh, nương theo từng bước chân chậm rãi của ông mà cùng bước đi trong màn đêm tĩnh mịch.

 

“Vì sao lại kéo tay ta?”

 

Lục Vanh bỗng nhiên hạ thấp giọng hỏi, gương mặt tuấn tú khẽ nghiêng về phía thê tử. Phu thê kết tóc bao năm, ngay cả thuở mặn nồng ân ái nhất, thê tử cũng chưa từng chủ động khoác tay ông như thế này, cùng lắm hai người chỉ nắm tay nhau mà thôi.

 

Tiêu thị nghiêng đầu nhìn ông, khẽ cười, lời nói mang theo vài phần trêu chọc dịu dàng: “Bây giờ không khoác, đợi đến khi đôi mắt chàng khỏi rồi, thiếp lại chẳng còn lý do gì nữa.”

 

Bà thực ra từng có chỗ oán hận ông, thậm chí đã có lúc tâm tro ý nguội, định bụng cả đời này cứ như vậy mà tương kính như tân, giữ lễ nghĩa bề ngoài với ông là được. Thế nhưng, Tiêu thị chưa bao giờ phủ nhận tấm chân tình mình dành cho Lục Vanh. 

 

Nếu Lục Vanh cứ cứng đầu không chịu cúi đầu cầu hòa, bà tự khắc sẽ đem đoạn tình cảm ấy chôn chặt nơi đáy lòng, mặc cho năm tháng bào mòn đến khi nhạt nhòa. Nhưng nay, Lục Vanh đã chủ động buông bỏ kiêu hãnh để tiến tới bên bà, lại một lòng một dạ lo nghĩ cho ái nữ như vậy, Tiêu thị làm sao có thể không xót xa cho ông?

 

Thưởng phạt phân minh, đạo phu thê ở đời suy cho cùng cũng lại như thế.

 

“Ngay cả khi mắt đã sáng lại, nàng vẫn có thể khoác tay ta cơ mà.”

 

Lục Vanh khẽ siết nhẹ bàn tay mềm mại không xương của thê tử, thanh âm ôn nhu như nước: “Những lúc chỉ có hai ta, nàng muốn khoác bao lâu tùy ý nàng.”

 

Ông thích cảm giác bà dịu dàng với ông. Huống hồ, "khoác tay" và "dìu đi" là hai chuyện hoàn toàn khác biệt. Dìu là sự chăm sóc của người dưới, còn khoác tay lại là sự ỷ lại, là nét thân mật kh khăng khít của tình phu thê.

 

“Chàng chỉ khéo nằm mơ.”

 

Nào có ngờ một người như ông cũng có lúc thốt ra những lời đường mật bộc trực đến vậy. Càng là người ít khi nghe, đến lúc đột nhiên nghe được lại càng thêm khó lòng chống đỡ. Tiêu thị thấp giọng mắng yêu một câu, vờ như muốn rút tay về. Lục Vanh nhanh chóng dùng cánh tay kẹp chặt lấy tay bà, nhất quyết không buông.

 

Tiêu thị ngoài mặt là vậy, song trong lòng lại vô cùng rộn ràng, hưởng thụ sự bá đạo dịu dàng này. Hai người cứ thế bước về tới tiền viện. Khi bóng dáng của nha hoàn Mặc Trúc đang đứng đợi ở trong sân lọt vào tầm mắt, Tiêu thị mới thẹn thùng nói nhỏ: “Mau buông ra đi, để nha hoàn nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa.”

 

Lục Vanh vẫn cứng đầu không buông, vẻ mặt chẳng chút bận tâm, thản nhiên đáp: “Muốn nhìn thì chúng đã nhìn thấy từ lâu rồi.”

 

Cho rằng thê tử đang nói đến Thu Nguyệt đi phía trước, Tiêu thị khéo léo nhắc nhở ông: “Không phải còn có nha hoàn khác sao?”

 

Lục Vanh vẫn không để tâm, thản nhiên đáp: “Không sợ Thu Nguyệt nhìn thấy, lẽ nào lại sợ người khác?”

 

Nếu là ngày thường, ông tuyệt đối sẽ không phóng túng bản thân như vậy, nhưng đêm nay thì khác.

 

Nam nhân kiên trì như thế, Tiêu thị cũng không nói thêm gì, tiếp tục vừa đi vừa trò chuyện cùng trượng phu.

 

“Tam gia, phu nhân.”

 

Mặc Trúc chạy vội tới, khom người hành lễ.

 

Thấy trượng phu không có ý mở miệng, Tiêu thị liền nhẹ giọng nói: “Ngủ sớm đi.”

 

Nói xong, hai phu thê tiếp tục bước về phía trước. Bà là chính thất phu nhân, từ trước đến nay chưa từng nghĩ cũng sẽ không hạ thấp thân phận để cùng Mặc Trúc tranh cao thấp. Thu Nguyệt thì khác, lúc lướt qua bên cạnh Mặc Trúc, khẽ hừ một tiếng đầy khinh thường.

 

Mặc Trúc rũ mắt, thu lại thần sắc, gương mặt không biểu cảm. Chỉ đến khi ba người đã vòng qua hành lang, nàng ta mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng lưng Tiêu thị kéo tay nam nhân.

 

Khi nàng ta mới đến hầu hạ tam gia, tam gia còn rất trẻ, lại vừa mới mù, chưa quen với bóng tối. Đi lại thường hay va vào đồ đạc, thậm chí vấp ngã. Mỗi lần như vậy, nàng ta đều theo bản năng lao lên muốn đỡ ông, nhưng lần nào cũng bị tam gia lạnh lùng quát lui, tuyệt đối không cho nàng ta chạm vào. 

 

Vậy mà hiện giờ… tam gia lại để mặc phu nhân nắm tay, hơn nữa còn là ngay trước mặt nha hoàn…

 

Chỉ là nàng ta không biết, đêm nay Lục Vanh còn làm ra những chuyện khiến người ta càng không ngờ tới hơn nữa.

 

Đêm khuya tĩnh lặng.

 

Trong rèm hương cẩm bình, ánh nến lay động soi rõ hai bóng người quấn quýt, cùng với tiếng thì thầm khàn khàn trầm thấp.

 

“Tiêm Tiêm, nàng có biết… ta đã khao khát được nhìn thấy nàng đến mức nào không?”

 

Tiêu thị mặt đỏ tim đập, tầm mắt vô thức dõi theo quả cầu hương mạ vàng treo trên nóc giường, theo nhịp đung đưa không ngừng. Lời ông nói rốt cuộc có ý gì? Là đơn thuần muốn nhìn thấy bà, hay là… muốn nhìn nơi ông yêu thích nhất?

 

Tiêu thị muốn biết, nhưng lại không sao hỏi ra được. Ban ngày bà có thể cứng rắn, có thể lý trí, có thể thương xót ông, nhưng khi đêm xuống, trong những khoảnh khắc phu thê thân mật, bà luôn trở thành người yếu mềm nhất.

 

Mây tan mưa tạnh, Tiêu thị tựa vào lồng ngực trượng phu, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn chưa từng có.

 

Mí mắt dần trĩu xuống. Ngay lúc bà sắp chìm vào giấc ngủ, bên tai bỗng vang lên giọng nói trầm thấp của nam nhân: “Tiêm Tiêm, vạn nhất… mắt ta…”

 

Tiêu thị lập tức tỉnh táo, chưa để ông nói hết, bà đã vội đưa tay che miệng: “Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên, đừng tự gây áp lực cho mình. Thật ra, châm cứu có tác dụng thì đối với ngươi và A Noãn đều là chuyện tốt. Ngươi có thể tận mắt nhìn thấy nữ nhi ngoan ngoãn đáng yêu của chúng ta, A Noãn cũng sẽ được cha chăm sóc chu đáo hơn. Còn ta thì khác… đã qua tuổi mười lăm đẹp nhất, giờ hoa tàn bướm thưa rồi…”

 

“Hai mươi hai tuổi mà đã gọi là hoa tàn bướm thưa?”

 

Lần này đổi thành Lục Vanh che miệng bà, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Chỉ cần dựa vào xúc cảm, ông cũng biết bà tuyệt đối không già, còn non hơn cả đậu hũ vừa ăn vào miệng.

 

“Dù sao cũng không bằng lúc thiếp mới gả cho chàng.”

 

Tiêu thị không vui, gạt tay ông ra, xoay người quay lưng lại.

 

Nữ tử mười lăm, mười sáu tuổi rực rỡ như hoa, còn bà giờ đã là mẫu thân của người khác. Nếu trượng phu thật sự nhìn thấy rõ ràng, lỡ bị những tiểu cô nương trẻ tuổi kia hấp dẫn thì sao? Nếu ông từng thấy bà năm mười lăm tuổi, ít nhất còn có cái để so sánh, đằng này… ông chưa từng thấy.

 

“Yên tâm.”

 

Lục Vanh lại vòng tay ôm bà vào lòng, khẽ hôn lên má bà.

 

“Dù nàng có phải là người đẹp nhất hay không, trong lòng ta, không ai sánh bằng nàng.”

 

Nhưng lời này lại không phải điều Tiêu thị muốn nghe. Bà không cho ông hôn, tiếp tục xoay người vào trong. Bà tránh, ông lại theo, hai người giằng co một hồi, cuối cùng vẫn ôm chặt lấy nhau.

 

Sáng hôm sau, hai phu thê đều dậy muộn.

 

Lục Minh Ngọc một mình ở trong phòng chuẩn bị những công việc cuối cùng, hoàn toàn không nhận ra cha mẹ đêm qua đã quá mức ân ái.

 

Chuẩn bị xong, nàng đi thỉnh an. Thấy phụ thân tinh thần phấn chấn, tuấn dật như tùng bách, mẫu thân thì dung nhan như mẫu đơn nở rộ, ánh mắt tựa thu thủy, Lục Minh Ngọc chỉ cho rằng cha mẹ đặt kỳ vọng quá lớn vào mình, trong lòng bỗng nặng trĩu như gánh vạn cân.

 

Là nàng mang lại hy vọng cho cha mẹ…

 

Nếu không thành công thì sao?

 

Lục Vanh trước đó quả thật có chút bất an, nhưng đêm qua nhận được sự ủng hộ lớn lao từ thê tử, lúc này đã bình tĩnh hơn nhiều. Dùng xong bữa sáng, hắn định dẫn nữ nhi đến thư phòng.

 

Lục Minh Ngọc liếc nhìn mẫu thân một cái, rồi bước lên nắm tay phụ thân, nhỏ giọng nói: “Cha đến chỗ con đi. Bên kia có người con không thích, con không yên tâm. Lỡ nàng ta nghe lén thì sao?”

 

Nàng từ trước đến nay luôn chán ghét Mặc Trúc, không cần nói ra, phụ thân cũng biết. Nàng đã cầu xin không biết bao nhiêu lần mong phụ thân đuổi Mặc Trúc đi.

 

“A Noãn, không được hồ đồ.”

 

Tiêu thị hạ giọng trách nữ nhi, vẻ mặt như thể vô cùng tín nhiệm Mặc Trúc.

 

Lục Minh Ngọc hừ nhẹ một tiếng, buông tay phụ thân ra.

 

Lục Vanh cười bất lực, dịu giọng nói: “Được rồi, vậy đến chỗ A Noãn.”

 

Khi nữ nhi hành sự chững chạc, Lục Vanh liền xem nàng như đại cô nương trọng sinh. Nhưng khi nữ nhi làm nũng, giận dỗi, ông lập tức quên mất chuyện trọng sinh, chỉ coi nàng là tiểu cô nương bảy tuổi để dỗ dành. Vì vậy việc Lục Minh Ngọc vì Mặc Trúc mà giở tính trẻ con, ông cũng không để trong lòng, trái lại còn cảm thấy nữ nhi thẳng thắn đáng yêu, bởi nàng chưa từng ác ý nói xấu sau lưng Mặc Trúc.

 

Chỉ là Lục Minh Ngọc không hề cảm thấy thỏa mãn. Nàng bất đắc dĩ nhìn mẫu thân, cười khổ. Nếu không phải phụ thân hồ đồ giữ lại Mặc Trúc, nàng cần gì phải như vậy?

 

Tiêu thị xoa đầu nữ nhi. Một nhà ba người cùng đi đến Mai Uyển của Lục Minh Ngọc.

 

Ngân châm châm cứu đã được chuẩn bị sẵn.

 

Tiêu thị đứng canh ngoài cửa thư phòng.

 

Lục Vanh ngồi xếp bằng trên giường.

 

Lục Minh Ngọc quỳ trước mặt phụ thân, thần sắc nghiêm túc, cẩn thận châm cứu.

 

Trí nhớ nàng rất tốt, những gì đời trước học được từ Cát thần y đều ghi nhớ rõ ràng. Sau khi về nói lại với cha mẹ, mỗi ngày nàng đều dành thời gian luyện tập lặp đi lặp lại, đảm bảo khi hạ châm tuyệt đối không sai sót.

 

“Cha có đau không?”

 

Kim châm rơi xuống huyệt Tình Minh bên mắt trái, Lục Minh Ngọc nín thở hỏi.

 

“Không đau.”

 

Lục Vanh nhắm mắt, giọng ôn hòa trấn an: “A Noãn cứ yên tâm hạ châm. Không thoải mái cha sẽ nói.”

 

Lục Minh Ngọc gật đầu, tiếp tục động tác.

 

Châm xong toàn bộ, mồ hôi nàng thấm ướt cả người. Rõ ràng không làm việc nặng, nhưng lại cảm thấy kiệt sức. Nàng quỳ ngồi trước mặt phụ thân, lo lắng nhìn những cây kim trên người hắn:

 

“Cha, mỗi lần châm cứu phải đợi ba mươi phút mới được rút. Cha mù đã hai mươi ba năm, Cát thần y nói có lẽ phải mất hai, ba năm mới hồi phục. Cha năm nay mới hai mươi lăm, nếu thuận lợi, có thể sang năm lúc này đã nhìn thấy. Chỉ là một hai tháng đầu… e rằng hiệu quả không rõ rệt.”

 

Băng dày ba thước, đâu phải do một ngày lạnh. Mù quá lâu, chữa trị cũng không thể một sớm một chiều.

 

Lục Vanh không tiện mở miệng, chỉ mỉm cười với nữ nhi, tỏ ý không sao. Ông chờ được.

 

Tiêu thị bước vào, lặng lẽ nhìn trượng phu một lúc, rồi cúi xuống ôm chặt nữ nhi vào lòng. Ánh mắt bà dịu dàng đến cực điểm, như đang nhìn bảo vật quý giá nhất đời mình: “A Noãn, con chính là phúc tinh của cha mẹ. Điều khiến nương kiêu ngạo nhất đời này, chính là có được nữ nhi thông tuệ hiếu thuận như con.”

 

“Đó là vì cha mẹ sinh con tốt, dạy con tốt.”

 

Lục Minh Ngọc tựa vào lòng mẫu thân, mệt mỏi nhưng đầy cảm kích.

 

Có lẽ phụ thân có lúc tự ti, hồ đồ, không giỏi nhìn người. Mẫu thân lại vì xuất thân thứ nữ mà chịu không ít khinh thường. Nhưng họ là cha mẹ sinh nàng, dưỡng nàng, dốc hết tâm can đối tốt với nàng.

 

Vậy nên, mặc kệ một đời hay mấy đời, mặc kệ đã từng chịu bao nhiêu uất ức, bao nhiêu khổ sở, Lục Minh Ngọc đều muốn dùng cả đời để báo đáp nhị lão.

 

Ai ngôn thốn thảo tâm,

 

Báo đắc tam xuân huy.

 

____________

 

*Hai câu thơ này nằm trong bài thơ nổi tiếng "Du tử ngâm" (Lời ngâm của đứa con đi xa) của nhà thơ Mạnh Giao thời Đường, Trung Quốc.

 

Nguyên tác bài thơ "Du tử ngâm"

 

Phiên âm:

 

Từ mẫu thủ trung tuyến,

 

Du tử thân thượng y.

 

Lâm hành mật mật khâu,

 

Ý khủng trì trì quy.

 

Ai ngôn thốn thảo tâm,

 

Báo đắc tam xuân huy.

 

Dịch thơ (khuyết danh):

 

Sợi chỉ trong tay mẹ,

 

Chiếc áo trên mình con.

 

Đi xa khâu kỹ lưỡng,

 

Sợ con chậm về hơn.

 

Ai bảo lòng tấc cỏ,

 

Đền được ánh nắng xuân.

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)