Chương 30: Thục phi gây xích mích, Thanh Anh đánh trả
Edit: Tây Thi thẹn thùng
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Từ ngày đó, dù Tiêu Trần Mạch dùng thủ đoạn thế nào, dù là mọi trò gian trên giường, dưới giường thì Tạ Thanh Anh đều kiên trì mình không có tư cách làm hậu, mỗi người có một chính kiến riêng, tranh luận không có kết quả, cho nên việc này cứ kéo dài mãi.
Ngày hôm đó đúng lúc Tiêu Trần Mạch vào triều sớm, Tạ Thanh Anh vừa dùng xong bữa sáng, đang ở trong viện điện Ngọc Lộ ngắm một bụi hoa hồng, bên ngoài bỗng có cung nữ đến báo, nói Giang thị Thục phi điện Chỉ Lan tới.
Tạ Thanh Anh nghe vậy, mày đẹp nhíu lại, nàng vào cung đã nhiều ngày, vị Thục phi nương nương này chưa bao giờ tới, sao bỗng nhiên hôm nay lại tới?
Nàng không dám để lâu, vội vàng sửa sang y phục, mang theo Lan Hinh và Tuệ Nhi ra tiền điện nghênh đón.
Nàng vừa vào cửa, chớp mắt Thục phi đã tới rồi.
Tạ Thanh Anh giương mắt nhìn lên, chỉ thấy Thục phi Giang Hải Đường tuổi chừng đôi mươi, tướng mạo đoan trang nhàn nhã, mặt hình trứng ngỗng, mặc một bộ y phục ngắn màu đỏ khảm hoa cúc, ngoại y hoa văn như ý, bươm bướm màu vàng nhạt uốn lượn trên váy dài, tóc cài trâm san hô vàng đung đưa, đúng là một mỹ nhân quyến rũ!
"Dân nữ Tạ Thanh Anh ra mắt Thục phi nương nương, nương nương kim an."
Hiện nay Tạ Thanh Anh chưa được phân danh, cho nên quy củ hành lễ vạn phúc.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Ấy, muội muội mau đứng dậy.”
Thục phi ngồi trên giường gấm, vẫy tay gọi Tạ Thanh Anh, nói: “Muội muội đừng câu nệ, đến ngồi cạnh tỷ tỷ đi.”
“Vâng nương nương.”
Tạ Thanh Anh vừa ngồi xuống, Thục phi liền kéo tay nàng nhìn nàng chăm chú.
Chỉ thấy nữ tử trước mắt mắt phượng linh động, mũi thẳng tắp, môi đỏ hơi giương lên, cười trước khi nói, gương mặt trong sáng, xinh đẹp động lòng không tả được, lại có vẻ anh khí hiếm thấy khác nữ tử khác.
Ngũ quan này ở trong hậu cung to lớn tuy không phải đứng đầu nhưng cũng vô cùng đặc biệt, hợp thành linh khí bức người, khiến người ta không thể nào quên.
Thục phi nhìn xong, lòng vừa ao ước vừa hận, hận không thể phá hủy ngay lập tức.
Thế nhưng là lão nhân có kinh nghiệm ở trong cung, nàng ta không lộ vẻ mặt gì, chỉ mỉm cười khen: “Đúng là một mỹ nhân, chẳng trách mấy ngày nay hoàng thượng chỉ thương muội muội, nếu tỷ tỷ là nam, chỉ sợ cũng hận không thể yêu thương mỗi ngày đấy.”
Nàng ta vừa nói lời này, lòng Tạ Thanh Anh lập tức hiểu, không chút biến sắc hơi cong môi.
Vị Thục phi nương nương này ngoài mặt khen dung mạo nàng nhưng thật ra lại ghen tỵ nàng tranh sủng của Tiêu Trần Mạch.
Tạ Thanh Anh chỉ làm như không biết, e lệ ngượng ngùng cúi đầu nói: “Tạ Thục phi nương nương khích lệ, dân nữ kinh hãi khôn xiết.”
Thục phi nghe vậy, bị nàng chọc tức cứng đờ người!
Rõ ràng là một câu nói giấu lưỡi dao nhưng lại nhẹ nhàng như đánh vào bông, thật sự không thú vị.
Nàng ta không khỏi lại nhìn Tạ Thanh Anh một cái, thầm nghĩ nữ tử này nhìn hiểu biết như vậy chẳng lẽ lại là người ngu dốt?
Nhưng là một kẻ ngu dốt sau có thể quyến rũ được Tiêu Trần Mạch? Chẳng lẽ thật sự chỉ bằng nhan sắc?
Tuy trong lòng khó hiểu nhưng ngoài mặt Thục phi lại cười nói: “Muội muội vào cung đã nhiều ngày rồi nhỉ? Lẽ ra tỷ tỷ nên đến thăm từ sớm, nhưng tin tức này bị hoàng thượng giấu rất kín, đêm qua tỷ tỷ mới biết tin nên hôm nay trời vừa sáng đã vội vàng tới đây rồi.”
Lời này hàm nghĩa càng rõ hơn, đang chất vấn Thanh Anh vì sao đã vào cung lâu như vậy mà không đến điện Chi Lan thỉnh an nàng ta.
Tuy Tạ Thanh Anh chưa bao giờ ở hậu cung, hoàn cảnh gia đình cũng đơn giản, phụ thân Tạ Chương luôn tôn trọng Tạ phu nhân, phủ vừa không di nương vừa không thông phòng, nhưng cũng may từ nhỏ đến lớn đọc nhiều sách, lại làm quan trong triều mấy năm qua, cũng dần học được cách hiểu nghĩa ngoài lời của người khác, đương nhiên lúc này hiểu được lời nói sắc bén của Thục phi.
Nàng vội vàng làm bộ sợ hãi, nói: “Dân nữ vốn nên đi thỉnh an nương nương, nhưng hoàng thượng dặn dò không cho dân nữ đi lại chung quanh để tránh quấy rầy quý nhân, cho nên vẫn mãi chưa đến, mong nương nương không trách.”
Nàng thốt ra lời này, trong nháy mắt sắc mặt Thục phi đã khó coi.
Sao hoàng thượng có thể sợ nàng quấy rầy quý nhân, rõ ràng là sợ các phi tần hậu cung động vào bảo bối tâm can của hắn.
Giang Hải Đường cũng thực sự không nghĩ ra, từ khi Tiêu Trần Mạch là thái tử, nàng đã vào Đông cung trở thành trắc phi, cho đến khi hắn đăng cơ làm vua, nàng ta liền trở thành Thục phi, vào điện Chi Lan, trở thành chủ nhân một cung.
Hai năm đầu nàng ta vốn lo lắng Tiêu Trần Mạch sẽ lập hậu, lại không ngờ hắn cần chính yêu dân, không đắm chìm nữ sắc. Mấy năm qua trong hậu cung cũng có hơn mười vị phi tần mà địa vị cao nhất thuộc về nàng ta.
Trong cung không có thái hậu, bởi vậy mấy năm qua ở trong cung không thể nói nàng ta không thoải mái, nói là ngang ngược cũng không quá đáng.
Vốn tưởng nàng ta chịu đựng thêm một hai năm nữa là có thể lên ngồi hậu vị, nhưng không ngờ lại nhảy ra một Tạ Thanh Anh!
Không biết hồ ly này dùng thủ đoạn gì mà Tiêu Trần Mạch không lưu luyến hậu cung cũng ở lại điện Ngọc Lộ với nàng đã bảy, tám ngày. Hơn nữa, hắn còn giấu vô cùng kỹ càng, chỉ sợ người khác đến gây sự với nàng.
Giang Hải Đường thực sự hận đến cắn răng, nhưng nàng ta chưa quên mục đích hôm nay, lại cười nói: “Muội muội nói gì vậy, tỷ muội trong nhà còn cần gì thỉnh an hay không thỉnh an. Đúng rồi, tỷ tỷ có chuyện phải nhắc nhở muội một chút, muội muội đã nhập cung vài ngày, cũng là người đã thị tẩm, hoàng thượng cũng vì bận rộn chính vụ nên quên, nhưng muội muội phải cân nhắc vì tương lai bản thân, có thể chiếm được chút điểm tâm mới tốt.”
Tạ Thanh Anh không hiểu lời này, vì thế hỏi lại: “Không biết nương nương nói tới chuyện gì?”
“Còn chuyện gì được nữa! Tất nhiên là chuyện phân vị! Muội muội là thiên kim Tạ đại nhân lại là con vợ cả, theo quy củ tuyển tú triều ta, hoàng thượng lại sủng ái muội muội như vậy, ít nhất cũng phong quý nhân mới đúng!”
Tạ Thanh Anh còn tưởng chuyện gì, hóa ra là cái này.
Nếu nàng ngu một chút, chỉ sợ đã tin Thục phi thật sự muốn tốt cho nàng.
Nhưng lòng nàng hiểu rõ.
Từ xưa đến nay, nữ tử chủ động xin quân vương phân vị sẽ không có kết cục tốt.
Nếu một nam nhân thật sự yêu ngươi, ngươi không cần mở miệng vẫn mang cho ngươi toàn bộ.
Nếu không yêu, dù mở miệng có được thì từ nay về sau cũng kém một bậc.
Tuy lòng nàng hiểu nhưng sẽ không tự lộ ra trước mặt Thục phi.
Vì thế Tạ Thanh Anh mỉm cười, bày ra dáng vẻ cảm động sắp rơi nước mắt, nói: “Dân nữ đa tạ Thục phi nương nương chỉ bảo, thực sự vô cùng cảm kích."
Mắt thấy hồ ly này nghe lời, Thục phi thầm cười, nghĩ hóa ra nàng ta đã đánh giá cao đối phương, chẳng qua chỉ là một nữ tử tham phú quý, có thể lên mây được mấy ngày?
Đã đạt được mục đích, Thục phi đứng lên nói: “Nếu vậy thì không quấy rầy muội muội nữa.”
Nói xong, liền dẫn người rời đi.
Chờ cung tiễn đoàn người đi xa, lúc này Tạ Thanh Anh mới nói với Tuệ Nhi: “Đến điện Thừa Quang xem một chút, nếu hôm nay hoàng thượng không bận thì mời chàng tới dùng cơm trưa cùng ta.”
――――――――
Tiêu Trần Mạch: Mọi trò gian trên giường?
Thư Thư: Khụ khụ, đêm qua, đêm trước, còn rất nhiều đêm trước không phải đều…
Tiêu Trần Mạch: Hử?
Thư Thư chết.
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận