TÌM NHANH
KẾT HÔN TUY ĐÁNG XẤU HỔ NHƯNG HỮU DỤNG
View: 1.786
Chương trước Chương tiếp theo
CHƯƠNG 20: TRÚC MÃ
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna
Upload by [LA] De Luna

CHƯƠNG 20: TRÚC MÃ

Tục ngữ nói, đến sớm không bằng tới đúng lúc.

Trương Hòa Bình, nam, 31 tuổi, chưa kết hôn, chưa con cái, công việc là một giáo viên ngữ văn tiểu học.

Buổi sáng hôm nay vừa mới tới, trong sở liền có một vị khách không mời mà đến, Mễ Nhiễm rót cho anh ta một ly trà, anh ta đáp lại: “Cảm ơn”. Thanh âm phát ra rất dễ nghe, bề ngoài thoạt nhìn rất phổ thông, cư nhiên lại là một chàng trai ấm áp.

“Xin hỏi có phải có một cô gái tên Hồ Điệp tới đây xin nghiệp vụ.....cái kia gọi là gì, cái gì mà khế ước?”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Khế ước hôn nhân.” Mễ Nhiễn nhắc nhở.

“Đúng, đúng, đúng, khế ước hôn nhân,tôi chính là muốn hỏi cái này một chút, các vị đã giới thiệu cho Hồ Điệp người như thế nào?”

Mễ Nhiễm lắc lắc đầu: “Không có giới thiệu người nào, Hồ Điệp tiểu thư là khách hàng VIP, tư liệu của cô ấy bộ môn cấp trên đã điều đi rồi.”

“Nói như vậy, cô ấy hiện tại không có yêu đương, phải không?”

Người đàn ông hỏi rất cẩn thận, như thể mỗi môt điều đều suy xét rất kĩ.

Mễ Nhiễm không nhịn được mà bật cười, cô bổng nhiên hiểu được người này tới đây làm gì rồi, vì thế nói: “Đây là thông tin của khách hàng, chúng tôi không có khả năng tiết lộ cho anh, trừ phi anh nói cho tôi: Anh cùng Hồ Điệp có quan hệ gì?”

Mặt người đàn ông đều đỏ lên: “Không, không có quan hệ gì, tôi, chúng tôi chính là lánh giềng cũ mà thôi......Gần đây cô ấy về nhà đều đặc biệt trễ, mà mẹ của cô ấy nói cô ấy tới đây tìm đối tượng, tôi lại lo mắt nhìn của Hồ Điệp không tốt, nhìn cái người không tốt, cho nên mới đến đây hỏi một câu, cũng mang cái tin tốt về cho mẹ của cô ấy an tâm.”

Mễ Nhiễm lại không nghĩ như vậy.

Rõ ràng anh quan tâm, nên tâm bị loạn, mà còn nói lung tung để lấy cớ?

Vì thế nói: “Hồ Điệp tiểu thư nếu có đối tượng, chúng tôi sẽ không an bài khế ước hôn nhân cho cô ấy, cho nên tiên sinh, xin hãy thành thật nói cho chúng tôi biết, anh cùng cô ấy rốt cuộc có quan hệ gì.”

“......”Anh muốn nói lại thôi.

“Anh nói ra, tôi còn có thể giúp anh nghĩ cách, không nói, vậy thì thật sự không có biện pháp.”

Nam tử do dự một lát, mới nói: “....Tôi là Trương Hòa Bình, cùng Hồ Điệp từ nhỏ cùng nhau lớn lên.”

.....Mễ Nhiễm nghe anh ta lắp bắp nói xong, mới biết được toàn bộ chuyện xưa, đại khái là:

Hơn hai mươi năm trước, cha mẹ Hồ Điệp mở một cái siêu thị. Bởi vì công việc bận rộn, nên họ liền thuê một ông cụ trông cửa.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ông cụ lẻ loi một mình, chỉ có một cháu trai bầu bạn. Vì thế thời gian nghỉ ngơi ông thường đem cháu trai của mình đến siêu thị.

Cậu bé này chính là Trương Hòa Bình, lúc ấy Hồ Điệp cũng hay đến tiệm của cha mẹ để làm bài tập, vì thế thường xuyên qua lại, hai đứa trẻ rất nhanh trở thành bạn tốt.

Sau này hai người cùng vào sơ trung, Trương Hòa Bình từ nhỏ thân thể gầy yếu, vẫn luôn là đối tương khi dễ của các bạn học, Mà Hồ Điệp thân thể cao lớn khỏe mạnh, mỗi khi tiểu đệ bị khi dễ, Hồ Điệp liền đứng ra lấy một địch mười. Cô là một nữ hài tử lại là vô địch thủ đánh đấm, cũng làm cho Trương Hòa Bình gầy yếu khuynh tâm không thôi.

Ở trong mắt người ngoài Hồ Điệp bạo lực giống như ma quỷ, nhưng ở trong mắt anh lại là: “Hồ Điệp từ nhỏ sinh hoạt tương đối khổ, cho nên mới như vậy. Kỳ thật tính cách của cô ấy rất tốt, rất đáng yêu, giống như tiểu muội muội của tôi vậy.”

Mễ Nhiễm cười: “Như là muội muội? anh không thích cô ấy sao?”

Trương Hòa Bình lập tức đỏ mặt, xoa xoa tay, không biết nên nhìn hướng nào, nhỏ giọng nói: “Chúng tôi không phải quan hệ như vậy.”

Nhìn thì thấy chắc cũng phải tám chín phần.

Mễ Nhiễm dùng phép khích tướng: “Nam tử hán, đại trượng phu, dám yêu thì phải dám nhận. Huống chi anh vẫn là một giáo viên nhân dân, chẳng lẽ dũng khí điểm này cũng không có sao?”

“Tôi......tôi cùng cô ấy quen biết nhiều năm.”

Trương lão sư còn do dự.

Mễ Nhiễm tùy tiện chạm nhẹ nắp trà, nhàn nhạt nói: “Đúng vậy, ‘Lang kỵ trúc mã lai. Nhiễu sàng lộng thanh mai’*, như vậy quan hệ của hai đứa trẻ vô tư dần thành mến mộ. Trương lão sư, anh nếu lại tiếp tục do dự, sẽ thành ‘xuân sắc mãn viên quan bất trú. Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai’**”

 

*2 câu trong ‘Trường can hành kỳ’ (thơ đường_lý Bạch): chàng cưỡi ngựa tre lại, chạy quanh giường nghịch ném quả mơ xanh.

**2 câu trong ‘Duy viên bất trị’ được tuyển từ Tống bách gia thi tồn quyển 18, Tĩnh Dật tiểu cảo. Hai câu cuối có ý ví cành hồng hạnh như người con gái bị khoá chặt bởi lễ giáo phong kiến. Dịch nghĩa: xuân sắc đầy vườn không thể quản nổi, một cành hồng hạnh vượt tường ra ngoài.

 

“Là xuân sắc đầy vườn không được quản.....” Trương lão sư sửa lại cho đúng.

Mễ Nhiễm cười: “Vậy là anh thừa nhận anh cùng Hồ Điệp, hai người không đơn thuần chỉ là bạn bè ?”

Trương Hòa Bình bị cô nói mấy câu làm cho dở khóc dỡ cười, đành phải thừa nhận: “Cô nói không sai, tôi thích Hồ Điệp.”

Mễ Nhiễm tươi cười hớn hở, vất vả lắm mới gặp được một người thành thật nên tiếp tục đùa giỡn: “Thích? là thích bao nhiêu?”

Trương Hòa Bình trầm tư trong chốc lát rồi nói: “Tôi muốn dùng cả đời để đối tốt với cô ấy. Nhưng tôi hiểu rõ, là mình không xứng với Hồ Điệp.”

Từ nhiều năm trước tới nay, anh nhìn Hồ Điệp từ trường học đi đến tỉnh, từ tỉnh hướng đến đội tuyển quốc gia, dần dần trở thành đại nhận vật, ở địa phương không người nào là không biết. Còn anh thì, từ khi tốt nghiệp trường sư phạm bình thường về sau, liền ở tại địa phương làm một giáo viên ngữ văn tiểu học, tiền lương mỗi tháng chỉ là số lẻ của Hồ Điệp.

Anh không phải là không nghĩ tới việc nói với Hồ Điệp: Anh thích em.

Chỉ là hiện thực cho anh một cái tát, làm anh không có dũng khí theo đuổi.

Vốn dĩ chính là khác nhau một trời một vực, cần gì phải đi làm khó người khác?

Nhưng vào mấy ngày trước khi nghe nói Hồ Điệp đi hẹn hò, trong lòng anh liền bắt đầu không dễ chịu.

Nhưng không, hôm nay anh tiễn một vị khách, liền vội vã chạy đến văn phòng tơ hồng. Không nghĩ tới, chính mình chậm một bước, hồ sơ của Hồ Điệp đã bị người điều đi rồi.

Nghe Trương Hòa Bình nói xong, Mễ Nhiễm liền hiểu rõ, vì thế nói: “Như vậy đi, Trương lão sư, anh đem lý lịch của anh sao chép cho tôi một bản, tôi đi cơ sở dữ liệu nhìn xem tình hình của anh, sau đó lại cùng anh liên hệ, có thể chứ?”

Trương Hòa Bình cười khổ một tiếng: “Mễ tiểu thư, cô nói, tôi đây không phải là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.....”

“Ai nói?” Mễ Nhiễm hơi hơi mỉn cười: “Ngay tại thời điểm anh thích Hồ Điệp, cô ấy còn chưa phá kén thành điệp*, không phải sao?”

Cho nên, cô quyết định giúp Trương lão sư này.

*là quá trình hình thành của bươm bướm ( trứng-> sâu bướm-> nhộng/kén->bướm), còn có một nghĩa khác hiểu nôm na là lột xác, mình hay gọi là dậy thì thành công ấy.

***

Sáng sớm hôm sau, Mễ Nhiễm liền đến cơ sở dữ liệu nhìn xem tư liệu của Trương Hòa Bình.

Trước khi đi, A Đóa còn khuyên cô đừng xen vào chuyện của người khác. “Một cái giáo viên ngữ văn tiểu học, lớn lên còn không soái, Hồ Điệp vì cái gì muốn cùng anh ta được? Hơn nữa, nếu Hồ Điệp thật sự thích anh ta, cũng không có khả năng không cảm nhận được? Mình thấy Hồ Điệp cùng anh ta căn bản không thể nào.”

Cũng đúng, một người là nữ vận động viên Taekwondo có tiếng tăm bên ngoài, một người lại không có tiếng tăm gì chỉ là một giáo viên nhỏ, nhìn thế nào cũng không hợp thành một đôi được.

Nhưng mà, không phải những tương phản đều có sức hút với nhau sao.

“Vậy cậu cảm thấy thế nào, lấy tính cách này của Hồ Điệp, đàn ông nào mà không cảm thấy cô ấy giống cậu đàn ông? Chỉ có cái người Trương Hòa Bình, lại nói cô ấy giống tiểu muội muội. Mình cảm thấy rất có ý tứ.”

Tâm trí bát quái Mễ Nhiễm hừng hực bùng cháy.

Tới cơ sở dữ liệu, Mễ Nhiễm liền thấy thủ thư Tần Hương tiểu thư. Buổi tí Thất tịch tuần trước, Tần Hương thổ lộ với Lục Phỉ Nguyên nhưng lại bị cự tuyệt, Mễ Nhiễm trộm nhìn thấy hết toàn bộ quá trình, hiện tại giờ lại thấy cô gái này, không khỏi cảm thấy xấu hổ.

Càng xấu hổ chính là Tần Hương hướng cô nói: “Mễ tiểu thư, cô không thể đi vào.”

“Lục chủ nhiệm không phải đã nói, tôi có thể vào cơ sở dữ liệu sao?”

Mễ Nhiễm căm giận bất bình.

“Lời nói của Lục chủ nhiệm khi nào lại dùng được ở cơ sở dữ liệu? Anh ta là quản lý internet, chứ không phải quản cơ sở dữ liệu.” Tần Hương mắt lạnh nhìn đối phương.

“Xíu nữa cử vào người đi theo tôi đi vào nhìn một cái không được sao? Tôi thậ sự chỉ tìm tư liệu của một khách quen.”

“Cũng không được, cô là nhân viên sổ đen, tôi dựa vào gì cho cô đi vào?!” Tần Hương cố ý nói lớn, người xung quanh sôi nổi nghiêng đầu ra nhìn cô.

Đây! Mễ Nhiễm vô ngữ cứng họng, Tần Hương ẽo ràng chính là đem oán khí đối với Lục Phỉ Nguyên trút lên người mình, cho nên cố ý không cho chính mình tiến vào cơ sở dữ liệu.

Nhưng cô không có biện pháp phản bác, bởi vì Mễ Nhiên đây là một ngụm hắc oa, đáng thương chính mình không nghĩ tới phải cõng trên lưng cái tiếng xấu này.

Cô không có biện pháp, đành phải đi tìm Lục Phỉ Nguyên xem sao.

“Lục chủ nhiệm, cơ sở dữ liệu không cho ta đi vào, đây là vẫn luôn đem tôi treo ở trên mặt sổ đen sao?”

Gặp được Lục Phỉ Nguyên, Mễ Nhiễm còn coi như là khách khí. chỉ là Lục Phỉ Nguyên nhìn chằm chằm chính mình, cô không biết anh anh nhìn cái gì.

Kỳ thật, Lục Phỉ Nguyên đem mỗi cái chi tiết đều thu vào đáy mắt----

Mới ngắn ngủi ba tháng không gặp, cô liền béo lên mộ chút, không giống bộ dáng gầy trơ xương như trước đây. Thời điểm nói chuyện, đều tự tin mười phần.

Qủa thật là thay đổi bộ dáng của một người, ánh mắt kiên định lại tươi đẹp như vậy, anh chưa bao giờ ở trên người Mễ Nhiên nhìn qua.

Trên thực tế, anh chưa bao giờ nhìn thấy người có ánh mắt sạch sẽ lại ấm áp như vậy ở trên người của bất luận kẻ nào, đa số người ở trước mặt anh, đều là chính mình có việc nhờ anh giúp, không thì chính là kiêu căng ngạo mạn. Chỉ có Mễ Nhiễm không kiêu căng, không siểm nịnh, cô vốn dĩ không ham muốn cái gì, bởi vậy mới có thể vô dục tắc cương.* (người ít dục vọng mới giữ mình cương trực)

“Lục chủ nhiệm? Lục chủ nhiệm?”

Mễ Nhiễm không kiên nhẫn, gia hỏa này nhìn mình làm cái gì?!

Lục Phỉ Nguyên lúc này cười như có như không, hô hấp nhẹ nhàng dao động. Giọng trầm thấp vẫn như vậy, vô cùng có lực: “Em không phải là nghiệp vụ viên sao? đi cơ sở dữ liệu làm gì?”

“Tôi lần trước có tiếp nhận một người tên Hồ Điệp, thanh mai trúc mã của cô ấy, hiện giờ tìm đến tôi rồi....”Nói xong sự tình trải qua, Mễ Nhiễm mới nói: “Tôi muốn đi vào cơ sở dữ liệu nhìn xem Trương Hòa Bình bình sinh trải qua những gì.”

Bất luận là chuyện gì, là một nghiệp vụ viên có trách nhiệm, đều không thể hoàn toàn tin vào lời một phía của khách hàng. Cho nên bọn họ càng tin tưởng độ chính xác của cơ sở dữ liệu, bên trong lưu giữ rất toàn diện, cơ hồ biết hết tất cả những gì liên quan đến cuộc đời của một người, rất tỉ mỉ.

Nhưng Lục Phỉ Nguyên không cho là đúng: “Chuyện của Hồ Điệp, không phải do Khương Thắng Mẫn phụ trách sao?”

“Thủ đoạn hợp tác của Khương Thắng Mẫn, tôi đại khái biết được một chút. Nói thật lòng thì, tôi cảm thấy chị ấy sẽ không thành công. Hồ Điệp muốn có tiền liền có tiền, nhưng cô ta cũng tự cho mình rất cao. Cho nên tôi cảm thấy, áp đặt mà Khương tiểu thư kia đặt trên người Hồ Điệp sợ là không dùng được.”

Lục Phỉ Nguyên cầm lòng không được liền bật cười: “Em là người đầu tiên dám ở trước mặt ta nói Khương Thắng Mẫn là người vô dụng.”

Mễ Nhiễm không cho là đúng: “Lục chủ nhiệm, anh sẽ không đi mách lẻo, nói cho chị ấy biết chứ?”

“Làm sao có thể, bất quá Khương Thắng Mẫn là chị họ của tôi, lần sau cô lại nói chị ấy nói bậy, cũng sẽ biết được kết cục.”

Mễ Nhiễm: “.......”Hiện tại đỏ mặt còn kịp không?

Lục Phỉ Nguyên: “?”

Mễ Nhiễm: “............”

Lục Phỉ Nguyên: “Sao lại không nói?”

“Tôi không biết chị ấy là chị họ của anh, vừa rồi là tôi lắm miệng....”

“Không liên quan, toàn bộ Liên minh cũng chỉ có vài người biết. Quan hệ thân thích của chúng tôi tương đối đạm.”

Thanh âm của Mễ Nhiễm nhỏ đi không ít: “Lục chủ nhiệm, tôi thật sự muốn vào cơ sở dữ liệu nhìn xem. Anh cũng biết, không vào được cơ sở dữ liệu thì rất nhiều công tác khó có biện pháp triển khai. Anh nhìn xem, có biện pháp gì không.... Châm chước một chút.”

“Chuyện này giao cho ta, em yên tâm.” Lục Phỉ Nguyên thật ra ôm đồm hết.

“Được.”

“Bất quá em phải đáp ứng tôi một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Hồ Điệp có khuynh hướng bạo lực, trong hồ sơ, từng có rất nhiều lần có người bị thương. Cho nên thời điểm em cùng Hồ Điệp thương lượng, tốt nhất phải có người ở bên, để tránh cô ta thương tổn em.”

“......Được.”

Mễ Nhiễm trong lòng ấm áp, không nghĩ tới Lục Phỉ Nguyên đem sự tình suy xét chu đáo như vậy.

“Thời gian không còn sớm, em chờ tôi ở ngoài, tam tầm tôi mời em ăn bữa cơm.”

“Ách?”

“Như thế nào, không cho tôi mặt mũi sao?”

“Không phải không phải, tôi ở bên ngoài chờ anh.”

Một bữa cơm mà thôi, cô cũng không phải chưa từng cùng anh ăn cơm.

Chỉ là từ sau khi ra khỏi cửa, Mễ Nhiễm mới cảm thấy nghi hoặc: Lục Phỉ Nguyên sao lại biết Hồ Điệp có khuynh hướng bạo lực?

***

7 giờ tới khách sạn, Lục Phỉ Nguyên chọn quán ăn.

Sau khi ngồi vào ghế, đây có lẽ là địa điểm Lục Phỉ Nguyên quen thuộc, Mễ Nhiễm không dám nhìn vào ánh mắt anh, chỉ biết hạ tay mân mê ly cà phê.

Hòa tan sữa bò với vị đắng của cà phê, để lại một lớp bọt trắng mỏng.

“Tại sao không ăn? Là món ăn không ngon sao?”

Lục Phỉ Nguyên hiển nhiên đối với sự lãng phí đồ ăn của cô không vừa lòng.

Mễ Nhiễm buông ly cà phê xuống: “Không phải, Lục chủ nhiệm, tôi cũng không rõ, tôi nghe nói anh không phải kiểu người, thích mời người khác ăn cơm, nhưng vì cái gì lại mời tôi?”

“Tôi không thích mời khánh ăn tối, vì đồng nghiệp luôn thích nói về công việc trong bữa tối. Nhưng ăn cơm chính là ăn cơm, ăn cơm mà muốn làm nhiều việc như vậy làm gì?”

“À, nói cũng đúng.”

Mễ Nhiễm cảm thấy mình suy nghĩ nhiều, vì thế hảo hảo ăn cơm.

Nói không chừng Lục Phỉ Nguyên chính là cảm thấy cô ăn tĩnh như gà, cho nên mời cô một bữa cơm!

Không, không nên nói là một bữa cơm, phải nói là ba bữa cơm---không sai, Lục Phỉ Nguyên mời cô ăn ba bữa cơm.

Vào chiều ngày hôm sau, Mễ Nhiễm nhận được một cuộc gọi từ Lục Phỉ Nguyên, nói buổi tối cùng nhau ăn một bữa cơm, anh ấy muốn đem tư liệu cô cần, đưa cho cô.

Tắt điện thoại, Mễ Nhiễm trầm mặc.

Cô cảm giác thái độ của Lục Phỉ Nguyên có biến hóa rất lớn?

Nam chủ không phải, khi nhìn Mễ Nhiên liền tương đối lạnh lùng, và hỏi cô ấy có tham nhũng hay nhận hối lộ không?

Hiện tại lại chủ động mời khách ăn cơm?

Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

***

Lục Phỉ Nguyên nhanh chóng gọi món và đưa thực đơn cho người phục vụ.

Bữa ăn thứ ba này vẫn ăn ở bán dảo khách sạn, tựa hồ Lục Phỉ Nguyên đối với nơi này có một sự yêu thích sâu sắc.

“Đây là tư liệu Trương Hòa Bình trên cơ sở dữ liệu.”

Lục Phỉ Nguyên đem một chồng văn kiện đưa cho cô, Mễ Nhiễm đọc nhanh như gió, rất nhanh liền thấy được hai điểm tích tích của hai người họ.

Trương Hòa Bình là một cô nhi, cha mẹ anh qua đời vì một tai nạn, trong nhà chỉ còn một gia gia (ông nội). Để kiếm sống, ông đã đi làm tại siêu thị của Hồ gia. Vì thế lúc, Trương Hòa Bình bảy tuổi liền gặp được tiểu Hồ Điệp sáu tuổi.

Cùng trường tiểu học và sơ trung (THCS), Trương Hòa Bình vẫn luôn là người theo sau tiểu Hồ Điệp. Do đó, trong những bức ảnh trường tiểu học của Hồ Điệp, Trương Hòa Bình đã không thể tách rời.

Sự bất đồng xảy ra trong năm học thứ 2 sơ trung, Hồ Điệp đã giành chức vô địch taekwondo trẻ và chính thức dấn thân vào con đường của các vận động viên chuyên nghiệp.

Cùng lúc đó, siêu thị Hồ gia, cũng bởi vì cha Hồ Điệp trụy lạc mà phải đóng cửa. Trương gia gia lại một lần nữa mất đi kế sinh nhai, không có biện pháp, Trương Hòa Bình liền gánh vác gánh nặng của gia đình.

Không thể không nói, Trương Hòa Bình quả thực là hài tử hiếu thuận, hiểu chuyện, đồng thời cũng là một người trưởng thành. Sau khi anh trở thành giáo viên tiểu học, vị trí của anh không được đề cao, và thậm chí các đồng nghiệp còn coi thường anh.

Mãi cho đến khi Hồ Điệp thành danh, có người nhìn thấy anh đi bộ với nhà vô địch Olympic, Trương Hòa Bình đã giành được sự ưu ái của mọi người.

Trương Hòa Bình rất biết ơn gia đình của Hồ Điệp, vì vậy anh đã trở thành con trai nuôi của mẹ Hồ, bình thường Hồ Điệp không có ở nhà, chính Trương Hòa Bình chiếu cố cuộc sống hàng ngày của lão nhân gia, thật sự so với con ruột còn hiếu thuận hơn.

Nhưng ngay cả mẹ Hồ cũng không nhận ra, Trương Hòa Bình vẫn luôn thích Hồ Điệp......

Xem xong tư liệu, Mễ Nhiễm đóng tập tư liệu lại, im lặng một lúc và từ từ thở dài.

“Chuyện này rất khó giải quyết, quan hệ của bọn họ hiện giờ giống như anh em hơn.”

“Nếu đã biết chuyện này khó giải quyết, vậy em có muốn tiếp tục kế hoạch này không?”

“Đương nhiên, Lục chủ nhiệm, tôi với anh không giống nhau, tiền lương cơ bản của tôi rất thấp. Muốn phát tài, thì phải kinh doanh với những người giàu này.”

Đánh cược thắng, bao lì xì của cậu mối nói ít thì cũng có bốn con số.

Lục Phỉ Nguyên gật gật đầu “Nếu em đã quyết định như vậy, thì trước mắt phải thương lượng với đoàn đội của hương Thắng Mẫn.”

“Tôi đã biết. Phải xem Trương Thắng Mẫn nói gì. Nếu họ sẵn sàng giúp tôi, thì chúng tôi sẽ làm cùng nhau. Nếu họ không sẵn lòng, thì phải phát triển thành một mối quan hệ cạnh tranh song song. Họ hợp tác của họ, tôi hợp tác của tôi.”

Lục Phỉ Nguyên nhìn cô nhiều hơn và nói: “Lá gan của em cũng thật lớn.”

Trương Thắng Mẫn có một đội ngủ chuyên nghiệp, và cô thì chỉ có một người, làm sao có thể chống lại Trương Thắng Mẫn đây?

Không nghĩ tới Mễ Nhiễm nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Tôi cũng không là lớn mật, vấn đề này liên quan đến mặt mũi. Tôi nghe người ta nói: ‘Khi bạn đặt thể diện xuống để kiếm tiền, điều đó có nghĩa là bạn là người hiểu chuyện. Nhưng nếu bạn là người muốn giữ mặt mũi mà tránh thời điểm kiếm tiền, đã nói lên bạn là một nhân vật’. Lục chủ nhiệm, tôi là loại người đầu tiên, cho nên mặt mũi của tôi không đáng tiền. Mà anh lại là kiểu người thứ hai, mặt mũi của anh rất đáng giá.”

Lục Phỉ Nguyên không nhịn được cười, nhưng nụ cười của anh cũng thực đơn bạc, tựa như vào những bông tuyết dưới ánh nắng mặt trời giữa trời đông, mờ mịt có chút không chân thật:

“Còn có loại thứ ba hay không?”

“Có a, khi anh vẫn luôn dừng lại ở nơi đó uống rượu, chỉ yêu cái gọi là mặt mũi thời điểm, cũng đồng nghĩa với việc đời này cũng cứ như vậy.”

Ý cười của Lục Phỉ Nguyên càng sâu: “Nhìn dáng vẻ, em đối với lần tác hợp này là chí tại tất đắc*” (chắc chắn giành được)

“Còn không bằng nói, bần cùng làm con người ta tiến bộ, tiền tài khiến con người ta phấn đấu.”

Mễ Nhiễm vừa rồi uống vài chén rượu, hiện tại có chút hồ đồ, lời nói ra càng ngày càng nhiều. Cũng không biết tại vì cái gì, cô cảm thấy Lục Phỉ Nguyên đối diện, rất hiểu biết chính mình, giống như có thể đoán được tâm tư của cô.

Lục Phỉ Nguyên rất nhanh hạ định ngữ; “Quân tử yêu tiền thủ chi hữu đạo, em cùng với người trước kia quả thật hoàn toàn bất đồng*” (không giống nhau)

Mễ Nhiễm gật gật đầu, cô lập tức nghĩ tới Mễ Nhiên, liền hỏi: ‘Vậy anh cảm thấy, tôi 5 năm trước như thế nào? Hiện tại là như thế nào?”

Đây là lần đầu tiên cô hỏi người khác đối với Mễ Nhiên cảm thấy như thế nào. Trước đây đều là nghe được những câu châm chọc, chửi rữa, thật không công bằng cái gì. Nhưng đánh giá của Lục Phỉ Nguyên, có thể nói là đánh giá quan trọng nhất.

Anh rất nhanh nói: “Mễ Nhiên 5 năm trước kia, cô là một người kiêu ngạo, thông minh, nhưng không thực tế. Cô ấy có một đầu óc thông minh, nhưng cô ấy không vừa lòng với cuộc sống của mình. Vì vậy, cô ta đã thực hiện một số động tác ngây thơ và khiến tôi rất tức giận.”

“.......Vậy anh hiện tại còn tức giận không?”

“Không giận, thực tế, tôi cũng có lỗi, chúng ta không nên nháo đến mức chia tay kia, kéo dài tới một thời gian sau, chỉ làm cho chúng ta càng ngày càng ghét nhau, như chó với mèo.”

Qủa nhiên, không phải cái đánh giá tốt gì, lại hỏi:

“Vậy Mễ Nhiên hiện tại như thế nào?”

“Rất tốt.”

“Cái gì rất tốt? rất tốt là có ý tứ gì?”

Không biết có phải là do ánh đèn hay không, người đàn ông đối diện bên tai thượng nhiễm một vòng đỏ bừng:

“Em uống nhiều rồi, tôi đưa em về nhà.”

***

Bugatti Veyron chạy với tốc độ 50 km/h.

Dọc theo đường đi gió lạnh thổi qua, làm cô thanh tỉnh một ít, vì thế đưa mắt nhìn qua Lục Phỉ Nguyên.

Dưới màn đêm tối tăm, góc nghiêng nữa bên mặt của người đàn ông, có một độ cong cư nhiên lại đẹp đến như vậy.

“Anh nhìn thật là đẹp.” Bình luận phát ra từ nội tâm: “cái gọi là đẹp như Phan An, như Tống Ngọc, cũng chính là như vậy.”

Lục Phỉ Nguyên nhìn cô một cái, Mễ Nhiễm say, còn không biết nói mê sảng cái gì.

Vì thế nói: “Không thể uống rượu, tại sao lại còn cùng tôi uống?”

“Tôi thấy đó là rượu Cocktail, cảm thấy chính mình khi uống chắc là không có vấn đề, không nghĩ tới lại là Rum rượu Cocktail.”

Lục Phỉ Nguyên tức giận nói: “Lần sau nếu cùng người khác ăn cơm, nếu không thể uống thì đừng có uống.”

“Oh, lời nói này cứ như đang nghe mẹ tôi nói vậy.”

Rất nhanh, xe tới của nhà của cô, Mễ Nhiễm phần phật một tiếng bước xuống xe, nhưng mà bước chân không đứng vững, đầu váng mắt hoa, không tự chủ được mà lảo đảo.

Giây tiếp theo, cô cảm giác có người ôm cô vào trong ngực, một đôi tay rắn chắc, mạnh mẽ quấn quanh eo cô, sau lưng truyền đến cảm giác tiếp xúc ấm áp.

Lục Phỉ Nguyên nhìn người phụ nữ trong lồng ngực, không ghi ngờ liệu cô có đang giả vờ không, mà chỉ hỏi: “Em có thể tự đi được không?”

“Có thể a.” Mễ Nhiễm dậm chân trái một cái, đứng thẳng lại, cô rất vui vẽ với anh chàng đẹp trai của mình, vì thế nói: “Tôi vào nhà đây!”

Lục Phỉ Nguyên lắc lắc đầu, tửu lượng của Mễ Nhiên tốt như vậy, nhưng mà Mễ Nhiễm uống một ly rượu Cocktail liền say thành như vậy, sự tương phản của các cô chính là tính cách.

Như vậy, Mễ Nhiễm rốt cuộc là ai đây?

Mễ Nhiên trước kia đã đi nơi nào?

Anh có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng sợ sẽ dọa cô sợ, và không ai trong số họ có thể hỏi.

***

Tỉnh lại vào sáng sớm ngày hôm sau, Mễ Nhiễm còn giữ lại chút tàn lưu của ký ức ngày hôm qua.

Tôi hôm qua Lục Phỉ Nguyên lại nói rằng cô rất tốt, còn ôm lấy cô. Đãi ngộ cao cấp như vậy, rất giống nam chính yêu nữ phụ, dấu hiệu của nữ phụ nghịch tập nữ chính a

Những nữ phụ nghịch tập khác đã làm những cái gì để đi lên----

Hay là chính là nhảy một bài trước nhà nam chính, ca một bài, kinh diễm một chút.

Hoặc là chạy đến studio thử vai, được đạo diễn nhìn trúng, từ tiểu minh tinh hạng ba trở thành minh tinh lưu lượng.

Cho dù tệ tới mức nào, cũng muốn vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của nữ chính, sau đó chạy tới nói với nam chính: Tôi là bạch liên hoa, người thật lòng yêu anh.

Cô viết nhiều tiểu thuyết, đều biết sẽ có những kịch bản này, nhưng tình huống trước mắt này đều chưa gặp qua.

Ngoại trừ ngày đó, cô mắng Lục Phỉ nguyên một trận, lần thứ hai nói rõ rồi, bên ngoài ‘Hai chúng ta không có quan hệ gì’, cô đã làm gì rồi? Đã ba tháng không gặp mặt, cô đã nghịch tập như thế nào?

Lẽ nào chỉ cần Mễ Nhiên không chết, là có thể trở thành tình yêu đích thực của Lục Phỉ Nguyên sao?

Vậy vai nữ phụ này chết cũng quá oan uổng rồi, vô duyên vô cớ, một người "xuyên việt" như cô lại lượm được một món hời lớn.

Có điều dựa theo nguyên tác, quyển sách này nói về chuyện tình của Lục Phỉ nguyên cùng Quý Như Hinh. Tuy rằng sau đó bọn họ trải qua một phen sóng gió lớn, rồi chia tay, kết thúc BE (bad ending), nhưng Quý Như Hinh tốt xấu gì cũng là nữ chính. Nhưng sao cô nhìn thấy Quý Như Hinh cùng Lục Phỉ nguyên một chút scandal cũng không có chứ?

Chẳng lẽ nói, những tình tiết trong toàn bộ tiểu thuyết, đều bởi vì cô đến mà thay đổi hết rồi?. Sao lại giống như hiệu ứng bươm bướm như thế, cô như con bươm bướm nhẹ nhàng rung động cánh một hồi, toàn bộ nhân quả* của tiểu thuyết đều thay đổi hết?

*(Nguyên nhân và kết quả, nhân quả (Phật Giáo chỉ nguyên nhân và kết quả của sự vật, kiếp này gieo nhân này thì kiếp sau gặt quả ấy, thiện có thiện báo, ác có ác báo))

 vậy kết cục sẽ như thế nào, hướng đi sẽ đi đến nơi nào đây?

Mễ Nhiễm không nghĩ ra, không thể làm gì khác hơn là đặt bát nước ô mai xuống.

Đừng nghĩ nhiều như vậy, làm hết sức mình nghe mệnh trời đi.

 Mình làm tốt chuyện của chính mình,thành công sẽ đến một cách tự nhiên. Hà tất phải đi phỏng đoán tâm tư của người khác?

Trước mắt, việc quan trọng nhất là giải quyết thỏa đáng vấn đề của Hồ Điệp.

***

Xế chiều đi tìm Khương Thắng Mẫn, Mễ Nhiễm đã đến từ sớm.

Người người đều nói Khương Thắng Mẫn được đám người mẫu nam bao quanh, lời này một chút cũng không giả. Khi cô đi tới văn phòng của Khương Thắng Mẫn,  liền thấy được một mẫu nam rất cao, quả thực rất soái, kinh động như gặp thiên nhân* (ý như gặp được thần tiên vậy).

“Tôi giới thiệu một chút, vị này gọi là Lý Luân Lỗi, chính là đối tượng khế ước mà tôi giới thiệu cho Hồ Điệp tiểu thư.”

“A, Lý tiên sinh, chào anh.”

---- Vừa nãy, cô có gọi điện cho  Khương Thắng Mẫn, nói mình muốn nhìn thấy đối tương khế ước của Hồ Điệp một lần.

-- Dựa theo điều lệ trên sổ tay nghiệp vụ viên, một bên đem khách hàng chuyển cho một bên khác. Về sau, cũng chịu trách nhiệm giám sát đối phương hoàn thành nhiệm vụ . Vì lẽ đó, đề nghị của cô không có bất cứ vấn đề gì, Khương Thắng Mẫn liền để cô đến đây.

Ấn tượng đầu tiên mà Lý Luân Lỗi tạo cho người khác cảm thấy rất tốt, là một mẫu đàn ông phong độ đỉnh cao. Tính tới thời điển này, cô đã gặp qua rất nhiều đàn ông, duy chỉ có Lục Phỉ Nguyên là soái hơn anh ta.

Tiếp theo Khương Thắng Mẫn cùng Lý Luân Lỗi nói chuyện, đem tính cách của Hồ Điệp nói cho anh ta. Lý Luân Lỗi bày tỏ, ta có thể tiếp nhận việc vợ mình là quán quân Taekwondo, ngược lại ta cũng là huấn luyện viên thể hình nghiệp dư , hai người có thể rèn luyện lẫn nhau. Chỉ là anh ta khá là yêu thích trẻ con, hy vọng vợ có thể mau chóng sinh em bé cho anh ta.

"Được, chúng tôi sẽ đem yêu cầu của anh nói cho Hồ tiểu thư ."

Đợi được Lý luân Lỗi đi rồi, Mễ Nhiễm mới hỏi: "Hồ điệp không phải đã nói không muốn sinh con sao?"

"Mễ tiểu thư, phụ nữ kết hôn sau đó không sinh con đều là đùa giỡn . Hồ điệp lại không vấn đề gì, cô ta là vận động viên, tố chất thân thể so với người bình thường còn tốt hơn. Không sinh con, chẳng phải là lãng phí tài nguyên sao? Hơn nữa, cô nghĩ rằng mục đích cuối cùng của Tơ Hồng liên minh chúng ta là cái gì? Là xúc tiến nhân khẩu tăng trưởng, cùng giảm thiểu tỷ suất ly hôn ."

"Thế nhưng Hồ Điệp không muốn, cũng không nên ép buộc cô ấy. . . . . ."

"Đây là suy nghĩ trẻ con của cô thôi." Khương Thắng Mẫn lơ đễnh nói: "Tác hợp Hồ Điệp cùng Lý Luân Lỗi kết hôn, đó là một chuyện khác. Lý luân lỗi đối phó phụ nữ rất chân thành, anh ta sẽ làm cô ấy cam tâm tình nguyện ."

". . . . . ."

Mễ Nhiễm gật gật đầu, tài liệu trong tay bỗng nhiên nặng hơn nghìn cân -- điều kiện của Lý luân lỗi quá tốt rồi, cô hiện nay không nhìn thấy Trương Hòa Bình có bất kỳ phần thắng nào. Giống hoa loa kèn ven đường, làm sao có thể cùng với hoa mẫu đơn Quốc Sắc Thiên Hương, tranh vẽ tươi đẹp đây?

Có thể cô chính là người đã biết rõ không thể làm nhưng vẫn cố chấp mà thôi.

"Khương tiểu thư, tôi có một chuyện muốn cùng chị thương lượng một chút."

"Hả? Chuyện gì?"

"Là như vậy, phía bên này của tôi gặp được một người. . . . . ." Nói rõ rằng tình huống, Mễ Nhiễm mới nói:"Nếu như Lý Luân Lỗi cùng hồ điệp không thể đồng ý , kính xin chị đem quyền khế ước  giao lại cho tôi. Tôi muốn cho Trương Hòa Bình một cơ hội."

Khương Thắng Mẫn nghe xong lời của cô, nhếch miệng lên, lộ ra một nụ cười nhạt.

-- Người phụ nữ mà Lục Phỉ nguyên vừa ý , quả thực không đơn giản a. Lại dám cùng cô cạnh tranh.

Vì vậy nói:"Được thôi, nếu như ta tác hợp không thành, liền đem Hồ Điệp trả lại cho cô."

***

Khương Thắng Mẫn rất nhanh tan việc, nói là muốn mời Mễ Nhiễm ăn cơm.

Chính mình một kẻ yếu lại chạy đến địa bàn của người khác, vốn dĩ đã là hành động lớn mật đến cực điểm rồi. Không nghĩ tới Khương Thắng Mẫn không trách tội cô, còn đưa cô đến nhà hàng Pháp ăn một bữa no nê, Mễ Nhiễm thật sự có loại cảm giác thụ sủng nhược kinh*. (được sủng ái mà lo sợ)

Rất nhanh, cô liền biết tại sao.

Có câu nói nói rất hay, thiên hạ không có cơm nào là miễn phí.

"Mễ Nhiên, ta trước đây nghe người khác nói về cô, bọn họ nói cô tác hợp không tốt , ta không tin. Cậu em họ của ta cũng không phải đứa ngốc, nữ hài không tốt, làm sao nó sẽ đối với cô nhớ mãi không quên đây?"

"Hả ?" Mễ Nhiễm cảm thấy chị ta đang kể một câu chuyện hài: "Tôi cùng Lục chủ nhiệm thật sự không có gì ."

"Này, vậy cô nhất định là không biết. Lục Phỉ nguyên liền một người khó đoán, giấu kín tâm tư. Cô không chủ động một chút, cô cũng không biết tâm ý của nó ."

Khương biểu tỷ vẫn kiên trì cho rằng hai người bọn họ có cái gì đó mập mờ.

"Tôi. . . . . . Tôi cùng Lục chủ nhiệm không thân thiết lắm."

"Nói như vậy, Tiểu Lục nó không có nói cho cô biết tình hình thực tế của nhà nó rồi ?"

Mễ Nhiễm quýnh lên, lắc lắc đầu.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra a!

"Vậy ta nói cho cô biết đi, sau khi cô gả cho Lục Phỉ nguyên, cũng đã xảy ra rất nhiều chuyện, nó đi tới ngày hôm nay, bước đi cũng không dễ dàng gì, Khương gia chúng ta hổ thẹn với nó. . . . . ."

-- Ba mươi năm trước, một phụ nữ Bắc Kinh , coi trọng một lính nghèo ở nông thôn. Hai người củi khô lửa bốc, còn chưa kết hôn, người phụ nữ đã sinh ra một đứa con trai. Bởi vì người trong nhà phản đối, cô ta không thể làm gì khác hơn là đi theo người lính đó tới nông thôn ở. Dự định chờ nhà mẹ đẻ thỏa hiệp. Sau đó, sẽ cùng người lính kia lĩnh giấy hôn thú* (chứng nhận kết hôn).

Thế nhưng tiệc vui chóng tàn, người nhà mẹ đẻ của cô ta giàu lên rất nhanh, bọn họ càng thêm xem thường chàng rễ nghèo ở nơi khác kia, nhiều lần khuyên bảo con gái về Bắc Kinh ở.

Có một lần, cô về Bắc Kinh thăm viếng, nàng nhìn thấy đám chị em ngày xưa đều trải qua người sinh hoạt của người giàu, chỉ có cuộc sống của chính mình trải qua như người ăn xin. Tâm lý của cô ấy bắt đầu không cân đối , cô về đến nhà đánh chửi chồng không có chí lớn, lại cảm thấy con trai ở cái nơi nông thôn nghèo nàn này chướng mắt. Thậm chí ngay cả giấy hôn thú, cô cũng không muốn nhận.

Sau đó, số lần cô ta về Bắc Kinh càng ngày càng nhiều, cô gặp bạn thân trước đây ái mộ chính mình. Nhà bạn thân cũng dựa vào buôn bán phát tài rồi, còn đối với cô vô cùng nhiệt tình.

Cứ như vậy,điểm không cân đối trong lòng của cô ta đạt đến cực điểm. sau đó,  trở lại nông thôn, nói rằng mình phải rời đi với chồng.

Chồng không đồng ý, đối với cô càng tốt hơn, dè dặt, cẩn thận từng li từng tí. Thế nhưng cô ta vẫn không xoay chuyển tâm ý, đã quyết tâm muốn bỏ rơi chồng, vứt bỏ con cái, liền vu oan chồng ở bên ngoài có người, còn chính mình yên tâm thoải mái trở về Bắc Kinh, gả cho bạn thân.

Mãi đến tận một ngày kia, cô ta vẫn chưa cùng anh lính xé giấy hôn thú. Mà cái ngày quân nhân xuất ngũ về sau, cô liên tiếp thất bại hoàn toàn, rốt cục vào một buổi tối ở Nguyệt Hắc Phong Cao, anh ta uống rượu say, đi ngang qua một bể nước, ngã vào đó rồi chết đuối. . . . . .

"Người phụ nữ kia tên là Khương Tú Lan, chính là mẹ ruột của Lục Phỉ nguyên, là dì của ta. Thời điểm mẹ tái giá, Lục Phỉ nguyên mới năm tuổi, thời điểm cha qua đời, hắn mới mười tuổi. Từ đó về sau, Lục Phỉ nguyên đã bị  các chú thay phiên nuôi nấng."

Mễ Nhiễm nghe đến đó, trong lòng rất khó chịu -- không trách Lục Phỉ nguyên chán ghét phụ nữ hám giàu như vậy, cũng bởi vì mẹ của anh chính là một  trong những người phụ nữ tham hư vinh . Thảo nào việc anh trầm mặc u buồn là bởi vì nó phát ra từ tận xương tủy, bởi vì anh từ nhỏ ăn quá nhiều khổ. . . . . .

Khương Thắng Mẫn tiếp tục nói:"Sự tình vẫn chưa hết, lúc Lục Phỉ nguyên lên cấp ba, thời điểm học cao trung (THPT), cả nhà phát hiện một chuyện như một đòn chí mạng : cha mẹ Lục Phỉ nguyên không có kết hôn, cũng không có tên thằng bé trên hộ khẩu, không có hộ khẩu, sẽ không biện pháp tiếp tục đi học."

"Chú hai của cậu ta mới tìm tới cục dân chính hỏi làm sao bây giờ, cục dân chính nói chỉ có tìm tới mẹ của hắn, cùng nhà bác hai đồng thời giám định huyết thống, chứng minh nó là con của người cha đã chết cùng người mẹ đã tái giá kia, mới có thể có tên trên hộ khẩu. Nhưng mà người nhà họ Lục tìm tới được Bắc Kinh rồi, thì Khương Tú Lan cũng không thừa nhận đứa bé này."

Mễ Nhiễm hít một hơi, mặc dù biết bây giờ Lục Phỉ nguyên sống rất tốt, nhưng khi nghe tới vẫn hoảng sợ. Liền hỏi: "Sau đó thì sao?"

"Khương Tú Lan cảm thấy việc chưa kết hôn mà đã sinh con, là của nổi nhục của cô, cho nên cô ấy chính là không muốn nhận lại con, lại càng không muốn đi giám định ADN. Cha mẹ ta đều đi khuyên dì ấy, thế nhưng Khương Tú Lan vẫn là không muốn."

"Sau đó, Lục Phỉ nguyên biết được chuyện này, hắn nhờ người mua một tấm vé xe lửa, chính mình lên phía bắc đi tìm mẹ."

"Đi một người ?"

"Đúng, một người. cậu nhóc đó một mình tìm được địa chỉ của mẹ rồi, cầu xin bà ấy cho mình vào hộ khẩu. Nhưng Khương Tú Lan căn bản không muốn nhìn đến khuôn mặt giống người cha của hắn, liền không cho Lục Phỉ nguyên vào nhà . . . . . . Mấy ngày sau tình hình vẫn cứ như vậy, cha mẹ ta vẫn nhớ rất rõ ràng. Bọn họ thấy Lục Phỉ nguyên đáng thương, liền đưa cậu nhóc về nhà ở tạm. Lục Phỉ nguyên ở bề ngoài không có gì, ban đêm đều khóc một mình."

Mễ Nhiễm không đành lòng nghe tiếp:"Sau đó anh ấy làm sao có tên trên hộ khẩu ?"

"Lục Phỉ nguyên rất thông minh, nó biết mẹ nó sẽ không để ý tới chính mình , chỉ có thể đem việc này làm lớn,gây áp lực dư luận cho mẹ, thì mình mới có thể có trong hộ khẩu. Thế là nó bò lên mái nhà chính phủ đối diện, lấy nhảy lầu để uy hiếp chính phủ giữ gìn lẽ phải."

"Cái, cái gì? !"

Mễ Nhiễm quả thực không thể tin được những gì chính mình nghe được.

"Lúc đó Lục Phỉ nguyên mới 13 tuổi, nếu không  phải cuộc sống bức bách, chắc nó cũng sẽ không lựa chọn biện pháp cực đoan như vậy . Hiệu quả ngược lại không tệ, chính phủ giật mình, CCTV* đều báo lại nói. Sau đó có mấy cán bộ đứng ra, buộc Khương Tú Lan đi làm giám định ADN."

*(Hệ thống camera giám sát an ninh)

". . . . . ."

Mễ Nhiễm nói không ra lời.

Khương Thắng Mẫn cuối cùng nói:"Hiện tại Khương Tú Lan đã già, chồng chết rồi, con thứ hai là thứ hỗn trướng* (Đồ khốn, thằng khốn nạn, hèn hạ, vô sỉ...), dì ấy bắt đầu nhớ nhung đến  tiền đồ của con lớn. Thế nhưng Lục Phỉ nguyên nó. . . . . . Ngoại trừ cha ta cùng mẹ của ta, căn bản không nhận bất luận người nào của Khương gia  ."

"Là tôi, tôi cũng sẽ không nhận, Khương Tú Lan hơi quá đáng."

"Đúng vậy a, Khương gia chúng ta cũng không hợp với nó. Năm ngoái Lão Thái Gia tạ thế trước, còn nhắc tới việc mình làm việc trái với lương tâm, để cháu ngoại ăn nhiều khổ như vậy . Ông lập  di chúc muốn đem một phần tư tài sản của mình giao cho Lục Phỉ nguyên kế thừa, thế nhưng cô đoán chuyện gì xảy ra?"

"Như thế nào?"

"Luật sư tìm tới, lấy ra di chúc, Lục Phỉ nguyên trực tiếp xé toang rồi. Nói ta không động vào Khương gia gì đó."

. . . . . . Xé thật là tốt.

Mễ Nhiễm ở trong lòng vì Tiểu Lục bảo bảo gõ call.

"Vì lẽ đó, Mễ tiểu thư, nó biến thành bây giờ kẻ không có tình người như vậy, thật không phải là lỗi của nó. Nhiều năm như vậy, trừ cô ra, nó cũng không nói đến bất kỳ đối tượng nào. Ta đối với cô ấn tượng rất tốt, ta hi vọng các ngươi có thể đi. Cô có thể đáp ứng ta không?"

". . . . . ." Mễ Nhiễm có chút khó khăn, nhưng đối mặt với ánh mắt tha thiết của Khương biểu tỷ, vẫn là miễn cưỡng gật đầu một cái.

Ăn cơm xong, biểu tỷ khiến nhờ người đưa cô trở lại. Dọc theo đường đi, Mễ Nhiễm nghĩ đến rất nhiều chuyện, Cô vừa nghĩ liền muốn đem chúng viết xuống, liền về nhà viết blog --

【25/11, nghe Khương Thắng Mẫn nói về chuyện cũ của Lục gia. Tam quan* của Lục Phỉ nguyên không nghiêng đi, thực sự là một kỳ tích. Hoặc là nói, anh ấy là nam chính, nên phải chịu đựng nhiều cực khổ như vậy.  Nhưng khi nhớ lại, thật khiến cho người ta đau lòng. Làm sao bây giờ, bản năng của người mẹ trong tôi giống như muốn tràn ra, muốn đi an ủi hắn. 】

* Quan: cái nhìn, quan niệm nhận thức về một vấn đề.

Tam quan (thế giới quan, giá trị quan, nhân sinh quan): Tam quan của một người quyết định cái nhìn khách quan đối với thế giới, cách lý cùng điểm giới hạn đạo đức của người đó

Thế nhưng đoạn sau lại nói:

【 Có điều Lục Phỉ nguyên vốn dĩ không cần an ủi chứ? Anh muốn tôn nghiêm, vì lẽ đó mà cự tuyệt di sản của Khương gia, anh ta làm sao có thể chịu đựng bán thảm* (tỏ vẻ đáng thương) để có được thương hại đây? Tôi muốn đi đi an ủi anh, nói không chừng, người ta coi ta là ngu ngốc. 】

Viết xong blog, Mễ Nhiễm  lên giường ngủ.

Thế nhưng cô không biết, tối hôm nay Lục Phỉ nguyên thật sự ngủ không được.

Chuyện đầu tiên mà Lục Phỉ nguyên làm khi tan việc, chính là xem blog của cô.

Mễ Nhiễm  không có Cập Nhật, anh vẫn chờ đến khuya khoắt, rốt cục thấy được cô đã cập nhật.

Kết quả xem xong nội dung rồi. Sau đó, anh châm một điếu thuốc tựa ở trên bệ cửa sổ hút --

Có phải là nên cùng bộ phận nghiệp vụ chào hỏi, để Khương Thắng Mẫn thêm vài cái khách hàng, sau đó bận tối mày tối mặt?

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (11 Bình Luận)