Hành động liên lạc với nhà kia bị Nguyễn Thu Thu vội vàng ngăn cản lại, mặc dù cô thực sự rất tò mò về ứng cử viên của Trình Tuyển, nhưng chuyện này vẫn không nên hỏi thì tốt hơn.
Hậu quả trực tiếp của việc Trình Tuyển không nghe được thai động chính là… Thùng giấy nhỏ được lót thêm hai tầng báo.
Không sai… Thân là một người cha, xưa nay không cầu kỳ chi tiết bây giờ không chỉ lấy khăn mặt làm đệm, còn mang báo trên công ty về nhà, tùy tiện vo tròn mấy cái rồi dúm dó đặt trong thùng, Nguyễn Thu Thu vịn eo đứng bên cạnh xem đến dở khóc dở cười.
“Lần sau con động, em sẽ bảo anh, anh không cần làm thế này đâu.’’
“Có thể, nhưng cũng cần phải như vậy.’’
Nguyễn Thu Thu: “…”
Thôi quên đi, cô cũng không thể khuyên nổi Trình Tuyển đâu.
Nguyễn Thu Thu xoa xoa bụng, cười híp mắt hỏi: “Nếu như là con gái đáng yêu thì sao, anh nỡ tặng cho người ta sao?’’
Động tác trải báo của Trình Tuyển ngừng một lát, trầm tư một lúc rồi nói: “Nếu như là con gái thì trải thêm một tầng báo nữa.’’
Nếu là còn trai, hai tầng là đủ rồi.
Nguyễn Thu Thu: "..."
Cha của nhà người ta đã bắt đầu suy nghĩ đặt tên cho đứa nhỏ, mua quần áo cho con, Trình Tuyển thì tốt rồi, “chó” không thể tưởng tượng nổi, mỗi ngày chỉ muốn mang con đi cho người khác. Trình Tuyển trải báo xong, cẩn thận đặt thùng giấy lại trong ngăn kéo, Nguyễn Thu Thu vẫn mô mực nhìn toàn bộ hành động của anh, bỗng nhiên cảm thấy cái thùng giấy kia hơi nhỏ.
Nói không ngừng đến lúc đó cô sẽ bỏ hai cha còn vào trong thùng giấy kia rồi đưa đến một nơi xa xôi ngàn dặm.
Sau khi làm xong việc, Trình Tuyển vô cùng tự nhiên ôm éo Nguyễn Thu Thu, giống như cô và đứa bé trong bụng cô là hai người riêng biệt, không thể ngăn cản anh thích một người, không thích một người.
Sáng hôm sau.
Nguyễn Thu Thu đi học, có thể cảm nhận rõ ràng bầu không khi ở trong lớp đã thay đổi. Có người vẫn thân thiện như cũ, có người càng nhiệt tình, nhưng cũng có người tỏ vẻ khéo léo tránh hiềm nghi.
Lúc các cô nghỉ ngơi giữa giờ thì nghe được người phụ nữ ngồi hàng trước tức giận nói: “Đời này tôi ghét nhất là người làm tình nhân của người khác, người ta làm tiểu tam tốt xấu gì vẫn còn có cơ hội lên chức, loại phụ nữ như vậy, không có tương lai cũng không biết liêm sỉ.’’
“Đúng vậy.’’
“Cũng không thể nói như vậy, chuyện vợ chồng, ai cũng không thể nói rõ ràng được, tôi cũng đã từng gặp rất nhiều cặp mạnh ai nấy chơi, người hữu tình thì có người hữu tình mà, thời đại bây giờ đã cởi mở rất nhiều rồi.’’ Sản phụ cao tuổi ở bên cạnh Nguyễn Thu Thu hơi thương hại liếc nhìn cô một cái.
Nguyễn Thu Thu còn đang ngẩn người suy nghĩ viễn vông, không biết đứa nhỏ này là nam hay nữ, nên đặt tên gì cho dễ nghe.
Vừa nghĩ đến chuyện đặt tên, trong đầu cô bỗng nhiên xuất hiện cái tên Trình Tú, không thể nào dứt ra được.
Nguyễn Thu Thu vội vàng liều mạng lắc đầu.
Tuyệt đột không thể đặt Trình Tú! Đánh chết cũng không được!
Cô căn bản không phân tán sự chú ý của mình vào đề tài có hàm ý của mấy người phụ nữ kia. Cũng may phần lớn những người ở đây không phải có lòng tốt thì cũng là người có khí chất, những chuyện riêng tư như thế nào các cô ấy cũng không muốn bàn luận trong phòng học thể này, dần dần, cũng không còn ai nhắc lại chuyện này.
Hôm nay, sau khi giờ học kết thúc, huấn luyện viên đứng trước những mặt nhóm học viên, cười nói: “Nuôi con không phải là chuyện riêng của một người, giai đoạn tiếp theo của chúng ta tôi hi vọng chồng của các bạn có thể tham dự, những người đàn ông chắc hắn cũng nên học tập một chút.
Cô ấy vừa dứt lời, lập tức có người lên tiếng chất vấn.
“Những đứa trẻ nhà chúng tôi đều có bảo mẫu chăm sóc, tôi không cần phải nhọc lòng, chồng của tôi thì càng không cần phải nói.’’
Huấn luyện viên là một người phụ nữ trung niên được bảo dưỡng kỹ càng, nghe những lời này, cô ấy khẽ mỉm cười, nói: “Một mặt các bạn có thể nhân cơ hội này bồi dưỡng tình cảm vợ chồng, một mặt, mọi người có thể quen biết những người bạn mới. Đây chỉ là một chương trình học ngắn ngủi mà thôi, ai có thời gian thì có thể tới, ai không có thời gian thì không cần miễn cưỡng.’’
Nguyễn Thu Thu ngồi dưới vô cùng xoắn xuýt.
Cô cho rằng Trình Tuyển cực kỳ cực kỳ cần đến nghe giờ học này, nhưng Trình Tuyển lại không thể tới.
Đêm nay huấn luyện viên sẽ thống kê số người có thể tới, nếu như trước kia, ít nhất cũng có hơn một nửa chồng những người ở đây có thể tới, cũng coi như là không uổng công “Phí nhập môn’’ cao như vậy.
Cuối cùng Nguyễn Thu Thu quyết định, chờ sau khi cô học được, về nhà sẽ chỉ dạy cho Trình Tuyển thật tốt.
Buổi học tiếp theo trúng vào chủ nhật, Nguyễn Thu Thu mè nheo nằm trên giường cho đến giữa trưa, Trình Tuyển cũng theo cô nằm trên giường cho đến giữa trưa, thỉnh thoảng còn sờ sờ bụng cô một cái. Chẳng hiểu tại sao, hành động vốn dĩ rất dịu dàng này lại khiến Nguyễn Thu Thu liên tưởng đến tình cảnh thảm thiết của Trình Tuyển khi chờ cô nấu ăn.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô rùng mình một cái.
Trình Tuyển: “Lạnh sao?’’
Nguyễn Thu Thu rúc người vào trong ổ chăn: “Không sao.’’
Trình Tuyển: "Em muốn uống nước nóng không?’’
Nguyễn Thu Thu: “…Chỉ cần anh không chọc tức em thì cái gì cũng ổn.’’
Theo lý mà nói, tài xế đại thúc sẽ không làm việc vào cuối tuần, Nguyễn Thu Thu đã quên mất chuyện này, tạm thời hỏi hắn có thời gian không, tài xế đại thúc ngượng ngập bày tỏ hôm đó là sinh nhật của đứa con, có thể hắn sẽ đến chậm một chút.
Nguyễn Thu Thu không muốn phá vỡ khoảng thời gian một nhà hạnh phúc hiếm hoi của gia đình họ, sau khi từ chối rồi cho tài xế một bao lì xì, để cho hắn mua quà sinh nhật cho đứa nhỏ.
Cũng không cách nhà xa lắm, cô bắt xe đến đó được rồi.
Trình Tuyển nghe được cuộc trò chuyện của hai người bọn họ, nói: “Để anh đưa em đi.’’
“Không sao?’’
“Anh sợ em chạy.’’
Nguyễn Thu Thu: “…Em cũng muốn chạy lắm, nhưng với cái bụng lớn này, em có thể chạy đi đâu được?’’ Có lẽ chạy chưa được mấy bước đã phải đứng lại thở dốc hai tiếng rồi.
Trình Tuyển đột nhiên cảm thấy có một thằng nhóc con cũng không tệ như anh nghĩ.
Cuối cùng, Nguyễn Thu Thu vẫn ngồi trên xe Trình Tuyển đi học. Gía trị của hai chiếc xe không hề rẻ chút nào, nếu như bị người khác nhìn thấy, không biết mấy người kia sẽ nghĩ như thế nào nữa. Đến cửa tòa nhà, Nguyễn Thu Thu bảo Trình Tuyển dừng xe, còn mình thì tự giác bước xuống, chưa kịp đứng vững đã bảo anh đi nhanh lên.
Trình Tuyển sâu kín nhìn chằm chằm vào cô, lại bắt đầu nghi ngờ có phải Nguyễn Thu Thu thực sự có đàn ông khác bên ngoài không, hoặc là tình cảm phai nhạt, chê bai anh.
Anh tháo dây an toàn, xuồng xe.
Nguyễn Thu Thu: “Anh làm gì vậy?’’
Trình Tuyển nhàn nhạt nói: “Nhìn một chút thôi.’’
Hai người đang nói chuyện, đúng lúc này một cặp vợ chồng đi ngang qua bọn họ, cả hai người kia đều lạnh mặt, ánh mắt lạnh lùng, nhìn xa xa còn tưởng rằng muốn ly hôn. Nguyễn Thu Thu vội vàng muốn chui vào trong xe, lại bị Trình Tuyển nắm chặt cổ áo không thể động đậy, động tĩnh của hai người lập tức thu hút sự chú ý của đối phương.
Một người trong số đó rõ ràng là người phụ nữ ngày hôm qua đã nói gần nói xa châm chọc Nguyễn Thu Thu.
Ánh mắt của cô ta rơi vào trên người Trình Tuyển đầu tiên, khó có thể che dấu sự khiếp sợ và kinh diễm, nhất thời còn run sợ mấy giây ngắn ngủi. Sắc mặt người đàn ông bên cạnh vốn đã khó coi lại càng khó coi hơn, giống như một củ khoai lang đã để nhiều này, mốc meo, Nguyễn Thu Thu nhìn cũng cảm thấy không thoải mái.
Nếu như cả ngày Trình Tuyển cũng dùng vẻ mặt này mà nhìn cô, cô nhất định sẽ diễn dịch trực tiếp cho anh xem cái gì gọi là sự cáu gắt của phụ nữ đang mang thai.
“Hai người… Hai người, Tiểu Nguyễn?’’ Tầm mắt của cô ta cuối cùng cũng rời khỏi người Trình Tuyển, lại nhìn thấy Nguyễn Thu Thu đang muốn trốn tránh.
Nguyễn Thu Thu xấu hổ chào hỏi.
“Trời ạ, đây là chồng cô sao?’’ Vẻ mặt cô ta không dám tin, “Là minh tinh? Hay là người mẫu ?’’
"Tất cả đều không phải.’’ Nguyễn Thu Thu ho khan một tiếng, đẩy Trình Tuyển, "Anh đi nhanh đi, khi nào xong em sẽ gọi điện cho anh.’’
"Đi đâu vậy? Không phải đã nói hôm nay là giờ học của hai vợ chồng sao?’’
Nhận ra được sự né tránh của Nguyễn Thu Thu, rõ ràng người nọ đã suy nghĩ quá nhiều.
Chồng cô thừa dịp mình mang thai đã tìm một nữ sinh viên đại học xinh đẹp, cô giận mà không dám nói gì, trong bụng phát hỏa không chỗ nào phát tiết, đúng lúc gặp phải một quả hồng mềm tự mình đưa đến cửa như Nguyễn Thu Thu. Người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai đứng bên cạnh không hề tức giận với hành động của Nguyễn Thu Thu, mà Nguyễn Thu Thu lại không muốn gặp người này ở nơi đông người chắc chắn không phải là kim chủ bao nuôi cô ấy, có người nào sẽ đối xử với kim chủ của mình như vậy ?
Nhưng hai người lại không hề kiêng dè đứng sát vào nhau, người đàn ông còn đỡ eo cô ấy, tư thế thân mật và quen thuộc tuyệt đối không thể nào là mối quan hệ khác.
Nói như vậy…
Có thể, Nguyễn Thu Thu bắt cá hai tay, hoặc là cũng âm thầm bao nuôi một tiểu tình nhân khác?
Suy nghĩ của người kia càng bay cao, ánh mắt lúc nhìn đến Nguyễn Thu Thu giống như đang nhìn đến một bí mật xấu xa không thể nói ra nào đó, khiến Nguyễn Thu Thu bó tay toàn tập. Nhưng đúng lúc này, Trình Tuyển ở bên cạnh còn hỏi cô: “Hoạt động vợ chồng cái gì, tạo sao em không nói có anh?’’
Cái này thì đúng là Nguyễn Thu Thu thực sự không thể giải thích được.
“Không phải là chuyện quan trọng gì đâu, cho nên anh có đến hay không cũng không có vấn đề gì.’’
Người phụ nữ mang thai đứng đối diện tựa tiếu phi tiếu: “Huấn luyện viên nói, nó có thể bồi dưỡng tình cảm vợ chồng, còn có thể mở rộng mối quan hệ bạn bè đấy.’’
Trình Tuyển không hề có hứng thú gì với việc mở rộng quan hệ bạn bè, nhưng còn bồi dưỡng tình cảm vợ chồng chính là mục đích của anh.
Anh nói: “Anh phải đi.’’
Nguyễn Thu Thu: “…Nếu không, anh ở dưới lầu chờ em?’’
Đôi mắt đen như mực của Trình Tuyển chăm chú nhìn Nguyễn Thu Thu, lặng lẽ nói cho cô biết chuyện chờ cô ở dưới lầu là chuyện không thể.
Nguyễn Thu Thu thở dài.
“Được rồi.’’
Hôm nay mọi người đến rất sớm, đã có người bắt chuyện với nhau rồi. Rõ ràng là giờ học của hai vợ chồng, nhưng có người lại ăn mặc gọn gàng chải chuốt xinh đẹp, còn mặc âu phục, làm tóc. Duy chỉ có hai người Nguyễn Thu Thu và Trình Tuyển là mặc áo len và quần dài rộng thùng thình, một người thờ ơ không quan tâm, một người từ đầu đến cuối vẫn do sự chỉ muốn nhét Trình Tuyển vào một nơi không ai thấy.
Hai người vào lớp, ánh mắt tất cả mọi người đồng thời rơi vào trên người bọn họ, đột nhiên im bặt.
Nếu như nói Nguyễn Thu Thu mang thai càng lộ rõ dung nhan tuyệt thế động lòng người của mình, thì Trình Tuyển đứng bên cạnh chính là một kẻ giết người khổng lồ, khiến một đám phụ nữ trợn tròn mắt, quên mất những quy tắc xã giao, cứ thể ngây ngốc nhìn anh.
Các ông chồng đứng trong phòng đều đang rất khó chịu.
Trình Tuyển nhíu mày.
“Thật nhiều người.’’ Anh không thích những trường hợp đông người xa lạ như vậy, “Tại sao em không tìm thầy dạy riêng…’’
“Vì như thế sẽ rất lãng phí nha, thình thoảng học hỏi lẫn nhau cũng không có gì không tốt cả.’’
Nguyễn Thu Thu sáng mắt, nói: “Bây giờ anh ra về vẫn còn kịp.’’
Trình Tuyển vô thức ngăn kéo cô ra sau lưng, ngăn cản đủ lại ánh mắt rơi trên người cô: “Không muốn.’’
Nguyễn Thu Thu: “…”
Hai vợ chồng bọn họ có lẽ là đất đá trôi từ trên núi xuống, những người khác thân thiện đến bắt chuyện, hai người bọn họ không ai muốn mở miệng, hơn nữa trước sau vẫn một mực giữ khoảng cách mấy bước chân, thỉnh thoảng còn nói mấy câu không biết vô tình hay cố ý, lần này thì rất cả mọi người đều cho rằng Trình Tuyển chình là tiểu bạch kiểm mà Nguyễn Thu Thu bao nuôi.
Nguyễn Thu Thu không thể nào biết được những suy đoán không thể tưởng tượng nổi của mấy người kia, lúc này, có mấy người phụ nữ mang thai không mang chồng đến lặng lẽ đi đến bên cạnh cô, hâm mộ liếc trộm Trình Tuyển mấy lần, nhỏ giọng hỏi: “Cô còn có tài nguyên (ý chỉ những người muốn được bao nuôi) nữa không? Người này có đắt lắm không?’’
Nguyễn Thu Thu mờ mịt: “? ? Tài nguyên cái gì?’’
Tại sao cô đã bắt đầu không thể hiểu đề tài của bọn họ rồi.
Đối với hành động mang một người đàn ông được bao nuôi không có phép lịch sự tối thiểu đến đây, có người tỏ ra kinh thường, có người không rõ tình hình cũng biết không dễ bắt chuyện, vô thức tạo khoảng cách giữa hai người họ, Nguyễn Thu Thu cũng được tự tại.
Trình Tuyển câu được câu không nghịch nghịch tóc cô, không hề quan tâm đến cái nhìn của những người khác, chợt có người tiến lên bắt chuyện, anh cũng không có hứng thú liếc mắt một cái, tiếp tục giả vờ câm điếc.
Hai vợ chồng hoàn toàn bị lãng quên ở một xó xình, ngăn cách với cuộc đời.
Nguyễn Thu Thu nghĩ, có lẽ sau khi chương trình học ngày hôm nay kết thúc, cô có thể phải chuyển lớp rồi.
Đúng lúc này, Nguyễn Thu Thu lại bắt được mấy chữ quen thuộc mà quan trọng. Cô tập trung tinh thần lắng nghe cuộc trò chuyện của mấy người kia thì nghe được bọn họ hâm mộ nói rằng, lát nữa sẽ có một người chồng là quản lý cao cấp của Gia Trừng đến đây.
Trong lòng Nguyễn Thu Thu cảm thấy căng thẳng.
Xong rồi xong rồi, tuy nói là hình ảnh của Trình Tuyển không hề lưu truyền ở bên ngoài, nhưng gần như những quản lý cao cấp của công ty đều đã gặp anh.
Ngay khi cô đang muốn lôi kéo Trình Tuyển ra ngoài, đúng lúc này lại nhìn thấy hai vợ chồng đang bước vào cửa, trên người người phụ nữ tản mát ra khí chất của người mẹ kêu ngạo nắm chặt tay chồng mình, tình cảm của hai người dường như rất tốt, người đàn ông đỡ vợ mình đều cẩn thận từng li từng tí.
Hai người kia vừa bước vào, lập tức có người tiền lên nói chuyện làm quen, đều được đối phương khách khí xã giao trở về, có qua có lại vô cùng nào nhiệt.
Nguyễn Thu Thu muốn kéo Trình Tuyển ra ngoài, lại bị người phụ nữ đã gặp dưới lầu gọi lại.
“Hai người muốn đi đâu vậy, giờ học sắp bắt đầu rồi.’’
Bầu không khí bỗng nhiên yên tĩnh.
Sau đó, bọn họ nhìn thấy quản lý cao cấp của Gia Trừng vừa rồi còn thành thạo tiến lùi chừng mực chợt trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía hai người. Một lúc lâu sau, hắn hơi căng thẳng chào hỏi, hắn vừa dứt lời, nhưng người khác đều sửng sốt ngây người tại chỗ.
“Chủ tịch, phu nhân, hai người cũng ở đây sao?’’
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận