Khách sạn.
Cố Du tham gia bữa tiệc mừng công, một đám người uống nhiều, bắt đầu náo nhiệt hẳn lê.n Hắn không thích những trường hợp quá mức ầm ĩ, sau khi báo một tiếng liền rời khỏi khách sạn.
Gió rét lạnh lùng, rít gào thổi bay những phiến lá khô còn sót lại trên mặt đất, khiến hắn tỉnh táo hơn không ít.
Cố Du đút hai tay vào túi đứng ngoài cửa khách sạn.
Tối nay hắn sẽ cho phép bản thân mình buông thả một lần, bắt đầu từ ngày mai, hắn sẽ không quay đầu lại mà tiếp tục tiến về mục tiêu phía tước.
Từ tận sâu đáy lòng bỗng trào dâng một cảm giác chua xót không thể nói thành lời khiến Cố Du tự mỉm cười giễu cợt chính mình, ngay từ khi bắt đầu, hắn đã không có đủ tư cách năng lực để cạnh tranh, chỉ có thể tiếc nuối vận mệnh trêu ngươi, đã không cho hai người bọn họ cơ hội gặp nhau sớm hơn.
Từ khi xảy ra chuyện lần trước, Từ Bích Ảnh đã biến mất không thấy bóng dáng, chẳng biết đã đi đâu. Cô Du đã không còn cách nào kiểm soát được những chuyện lên quan đến cô ấy, rốt cuộc, hai người bọn họ cũng chỉ là hai đường cắt nhau, sau khi gặp nhau tại một điểm thì khoảng cách càng lúc càng xa, mãi mãi không bao giờ có cơ hội tương ngộ.
Vào thời điểm này năm ngoái, người nhà hai bên vẫn luôn đề cập đến chuyện đính hôn của hai đứa trẻ nữa, trong mắt người khác, hắn và Từ Bích Ảnh là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, thanh mai trúc mã, xứng lứa vừa đôi.
Lúc đó, Từ Bích Ảnh vẫn còn giữ được nét ngây thơ và đơn thuần, một lòng dựa dẫm vào Cố Du, mặc dù trong lòng hắn chỉ xem Từ Bích Ảnh như một người em gái của mình không hơn không kém, nhưng trên lưng mang theo kỳ vọng của người nhà, mang theo tình yêu của Từ Bích Ảnh, hắn không nói một lời lặng lẽ chịu trách nhiệm, chưa bao giờ suy nghĩ đến tình cảm của chính mình.
Nhưng chỉ trong vòng một năm, mọi chuyện lại thay đổi long trời lỡ đất.
Cố Du thở dài một hơi, hắn dựa vào góc tường lặng lẽ ngẩn người, lúc này, Đồ Nam chẳng biết đã lẻn ra ngoài từ lúc nào vỗ vào bả vai Cố Du một cái:
“Không biết uống?’’
“Tôi không thích uống rượu.’’
“Rất tốt, nhưng mà sau này hai người thì có thể, không thi đấu sao?’’
“…”
Đồ Nam nhìn sườn mặt của hắn, bỗng nhiên trở nên nghiêm túc mấy phần: “Không thi đấu vậy thì nói chuyện yêu đương đi.’’
Cố Du không khỏi cảm thấy buồn cười: “Sao đột nhiên lại nói như vậy?’’
Đương nhiên là miễn cho cậu, cái tên tiểu tử thúi này suốt ngày nhìn chằm chằm vào bà chủ không tha rồi.
Lời này thoáng hiện ra trong đầu Đồ Nam, tất nhiên không thể nói ra, hắn cố giả vờ tỏ ra sâu sắc nói: “Chờ cậu ăn một bát cơm cà ri thì biết.’’
Cố Du: “???”
Tin tức Cố Du sau khi tham gia tranh đấu sẽ rút lui ngay lập tức được đưa lên hot search, Gia Trừng vội vàng tranh thủ thời cơ để tuyên truyền cho trò chơi mới, đồng thời giải thích rõ Cố Du cũng là một trong những người chơi thử nghiệm nội bộ, sau này sẽ chuyển từ phía trước sân khấu sang cánh gà, không hề rút lui khỏi vòng thể thao điện tử.
Tuy rằng tiền mua hot search cũng không đắt lắm, nhưng tiết kiệm được phần nào thì hay phần đó nha.
Cô thể nói là vô cùng cực kỳ tiết kiệm.
Công ty gần đây không có việc gì làm, lão Mạnh lại xin nghỉ phép đưa vợ đi du lịch, chỉ còn mấy ngày nữa sẽ đến Tết Âm Lịch, Nguyễn Thu Thu dứt khoát cho phép mình nghỉ thêm mấy ngày, đợi đến khi lão Mạnh quay lại mới tiếp tục đi làm.
Bạch Long mã đã rất lâu rồi không online làm nhiệm vụ hàng ngày, gọi Nguyễn Thu Thu cùng online.
Đúng lúc Nguyễn Thu Thu đang nhàn rỗi, tiện tay lập một tài khoản mới, vui vẻ tung tăng đi làm nhiệm vụ của một người mới.
Chẳng còn cách nào khác, chỉ cần cô sử dụng ID Thu Thu Thu chơi game, nhất định sẽ có một đống người đuổi theo chạy loạn khắp nơi, căn bản không thể nào chú tâm chơi game được.
Nguyễn Thu Thu nhàm chán lặp đi lặp lại mấy chiêu thức quen thuộc, mở loa nói chuyện với Bạch Long mã.
Nguyễn Thu Thu: “Phải rồi, cô có xem buổi trường thuật trực tiếp trận chung kết của Gia Trừng không?’’
Bạch Long mã: “Dĩ nhiên là xem rồi, Cố Du cũng được xem như là một trong những đầu tường* ít ỏi của tôi mà. Nhưng mà Lý Tư Đặc mãi mãi là cuộc sống! Tỷ muội tốt, cô cứ yên tâm đi, tôi chỉ là người hâm mộ trong thế giới võng du mà thôi, tuyệt đối sẽ không mơ ước chồng của cô đâu.’’
(Đầu tường: Ý chỉ một người không hâm mộ một minh tinh, thần thường cố định nào đó, rất dễ dàng bị ảnh hường, thích cái này lại thích cái kia giống như cỏ mọc đầu tường dễ dàng thay đổi.)
“…”
Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười.
Cả hai cùng nhau leo lên một đỉnh núi trong trò chơi để ngắm phong cảnh, Nguyễn Thu Thu điểu khiển nhân vật của mình ngồi xuống, hơi buồn bực: “Tôi phát hiện bây giờ tốc độ lan truyền trên internet quá nhanh, chẳng qua chỉ là xem một video, tại sao các công cụ tìm kiếm đều đẩy đưa đến tin tức của Lý Tư Đặc? Có phải cô cũng giống như vậy không?’’
Cô mơ mơ hồ hồ xem một video, thật sự bị chấn động bởi kỹ năng chơi tuyệt với của Trình Tuyển?
Tất cả các giải thích và bình luận không ngoại lệ đều là những lời bày tỏ tự ngưỡng mộ và ngạc nhiên, dĩ nhiên nhiều hơn vẫn là tôn thờ và dắt chó.
Vừa nghĩ đến đại thần được bọn họ hận không thể cung kinh tôn thờ ngày ngày ở nhà bị Nguyễn Thu Thu sai sử như một chân cu li, ngữ khí của cô cũng có chút mơ hồ.
Bạch Long mã: “Hử? Không có nha? Tôi còn xem đi xem lại video kia năm sáu lần cơ đấy, tại sao tôi không thấy tin tức đẩy đưa kia vậy?
Nguyễn Thu Thu: “???”
“Không thể nào, công cụ tim kiếm của tôi quả thực bị ba chữ Lý Tư Đặc bao trùm luôn.’’
Bạch Long mã cười ha ha một tiếng, tiểu cô nương nhất thời tỏ ra ranh mãnh: “Chậc, cần phải tìm kiếm bao nhiêu vấn đề mới có thể bị bao trùm luôn như vậy nha, sức mạnh của tình yêu, thực sự quá khó lường.’’
Nguyễn Thu Thu càng buồn bực.
Bởi vì thường ngày cô chưa bao giờ tìm kiếm những thông tin liên quan đến Trình Tuyển cho nên mới càng bất thường hơn.
Nguyễn Thu Thu hỏi một vòng trong chatbox của bang phái, tất cả mọi người ở đây đều xem video phát sóng trực tiếp kia, nhưng không người nào thấy được vấn đề kỳ quái của cô xuất hiện.
Thật sự rất kỳ lạ!
Lúc hai người ăn cơm, Nguyễn Thu Thu lại nhắc đến chuyện này, cô nói: “Chẳng lẽ lịch sử tìm kiếm còn biết tự động phần biệt thận phận của tôi, sau đó đưa đến tất cả những tin tức về anh cho tôi sao?’’
Trình Tuyển bình tĩnh gắp một quả cà.
“Có lẽ vậy.’’
“Thật đáng sợ, thật đáng sợ, tôi phải tắt vị trí đã.’’
Những Nguyễn Thu Thu sao có thể nghĩ đến, Trình boss đã tự tay chế tạo một một loại virus mang tên Tiểu Trình( bệnh), chỉ được sử dụng riêng trên điện thoại của cô. Như vậy, mấy cái thông tin Lý Tư Đặc ùn ùn kéo đến cũng chỉ dành riêng cho một mình cô rồi.
Đầu sỏ gây nên mọi chuyện lúc này lại tỏ ra khá bình tĩnh, không hề cảm thấy chột dạ chút nào.
Nguyễn Thu Thu thuận miệng nhắc một câu: “Đúng rồi, anh có kế hoạch gì cho Tết Nguyễn Đán không?’’
Cô đang muốn hỏi mấy ngày tới có phải đến siêu thị mua sắm chuẩn bị gì không, mặc dù chỉ có hai người bọn họ, những cũng phải làm một bữa cơm giao thừa thật thịnh soạn.
Trình Tuyển dừng động tác trong tay lại.
Anh chậm rãi nói: “Đi ra ngoài chơi.’’
Nguyễn Thu Thu: “Hả?’’
Trước đây, Trình Tuyển chưa bao giờ ăn Tết hay đón Tết, đối với vấn đề này hoàn toàn không hề có khái niệm nào. Nhưng mà, năm nay có chuyện vô cùng quan trọng phải làm, thường ngày gọi Nguyễn Thu Thu ra cửa chắc chắn sẽ không chấp nhận, nhưng lý do cho kỳ nghỉ phép này lại vô cùng tự nhiên.
Đột nhiên nhận được lời mời, Nguyễn Thu Thu phản ứng cực nhanh. “Đây không phải được coi một lời mời hẹn hò đúng không? Tiến triển như vậy có nhanh quá không, không tốt lắm đâu.’’
Trên mặt Trình Tuyển hiện rõ mấy chữ “Chẳng lẽ chúng ra không được đi chơi sao?’’, yên lặng đưa mắt nhìn Nguyễn Thu Thu trong chốc lát, sau đó tiếp tục nói: “Chỉ là ra ngoài chơi một chuyến thôi, đừng tự gây cho mình quá nhiều áp lực, cứ coi như là phúc lợi của nhân viên công ty đi.’’
“Nào có nhân viên nào đơn độc nghỉ phép đi du lịch cùng ông chủ cơ chứ?’’ Nguyễn Thu Thu lẩm bẩm một tiếng.
“Chúng ta không giống bọn họ.’’ Trình Tuyển nói.
“Một người người đều có hoàn cảnh khác nhau?’’ Nguyễn Thu Thu thuận miệng hát lên một câu.
Trình Tuyển: “…’’
Nguyễn Thu Thu: “Đừng nhìn tôi như vậy, tôi cảm thấy chính mình là tác phẩm tranh cát.’’
Lời mời của Trình Tuyển không được tính là chính thức, nhưng nó đáng giá để được xem xét. Nếu như là bình thường, Nguyễn Thu Thu nhất định thẳng thừng từ chối, một cặp vợ chồng nhựa* đi ra ngoài du lịch thì sẽ như thế nào, nghĩ đến kỳ nghỉ đầy xấu hổ lần trước, cô không muốn phải xấu hổ thêm một lần nào nữa đâu.
(Vợ chồng nhựa: Chỉ những cặp vợ chồng nhìn bề ngoài thì có vẻ như rất yêu thương nhau, nhưng thực tế thì một trong số họ không có tình cảm với đối phương.)
Nhưng mà cuộc sống giữa hai người dường như càng lúc càng quen thuộc lần nhau hơn, cô cũng đã đồng ý với Trình Tuyển sẽ thử một lần, Nguyễn Thu Thu trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng vẫn đồng ý.
Dù sao ở nhà xem Xuân vãn cũng rất nhàm chán, còn không bằng ra ngoài chơi thật vui vẻ.
Trước khi xuyên sách, mỗi dịp Tết đến xuân về cô đều sẽ ở nhà ăn bữa cơm đoàn viên, nhưng năm nay lại cố tình cùng người đàn ông này ra ngoài, có vẻ hơi mới mẻ. Sự háo hức về kỳ nghỉ sắp tới khiến Nguyễn Thu Thu nhanh chóng quên đi chuyện máy tính và điện thoại của mình giống như đã bị nhiễm virus, Trình Tuyển đã mua xong vé máy bay, còn chưa đầy hai ngày nữa sẽ khởi hành.
Địa điểm du lịch vẫn là một nơi mùa đông tuyết trằng mịt mờ, có khu trượt tuyết, có khu trò chơi, chắc hẳn sẽ không tệ.
Nguyễn Thu Thu vô cùng mong chờ.
Đi du lịch dĩ nhiên sẽ phải mang theo một đống đồ, áo khoác mùa đông, áo trong, khăn quảng cổ, khẩu trang, và các vật dụng giữ ấm khác, v.v…, quay đi quẩn lại đã chất đầy vali. Nguyễn Thu Thu quả thực không thể nhét thêm được cô, cô nhìn về phía Trình Tuyển chỉ đóng gói đồ đạc của mình trong một chiếc balo nhỏ, nói: “Mang thêm một vali nhỏ nữa đi, đến lúc đó anh sẽ mang nó.’’
Trình Tuyển đáp một tiếng.
Thời điểm hai người đến sân bay thì không có nhiều người lắm, Sau khi làm xong thủ tục ý gửi hành lý, trên tay Nguyễn Thu Thu chỉ còn lại một cái túi nhỏ, tâm trạng thật thoải mái và dễ chịu. Trình Tuyển xếp hàng đứng ngay phía sau cô, khi chuẩn bị qua cửa an ninh, Nguyễn Thu Thu quay đầu lại nói: “Lát nữa tôi muốn đi đến nhà vệ sinh một chuyến, anh làm xong thủ tục thì chờ tôi ở đây nhé.’’
“Được.’’
Sau khi Nguyễn Thu Thu vượt qua kiểm tra an ninh thì ngay lập tức đi tìm nhà vệ sinh, Trình Tuyển theo đó bước lên phía trước.
Nhân viên kiểm tra là một người phụ nữ trẻ tuổi, len lén liếc trộm Trình Tuyển một cái, khuôn mặt đỏ bừng.
Cô nang ngượng ngùng quét từ trên xuống dưới Trình Tuyển một lần, không dám đụng vào người anh. Đúng lúc này, một nhân viên làm việc bên cạnh đột nhiên tiến lên nói: “Là sạc điện thoại đúng không? Có đồ gì không được phép mang lên thì phải lấy ra, kiểm tra một lần nữa.’’
Có lẽ là lúc Nguyễn Thu Thu giả vờ quên mất xạc điện thoại đã mang nó.
Trình Tuyển bước tới, kéo vali ra.
Dưới ánh nhìn chăm chú của bọn họ, nắp vali được mở ra, bên trong chất đầy đống quần áo linh tinh và đồ lót màu sắc rực rỡ, nếu như không phải Trình Tuyển phản ứng nhanh, sợ rằng có một cái váy hai dây đã tuột ra ngoài.
Ánh mắt của mấy nhân viên làm việc bên cạnh trở nên quỷ dị, có lẽ không hề nghĩ đến một người đàn ông lại sẽ mang theo quần áo của phụ nữ: “…”
Mấy người phụ nữ kiểm tra an ninh giật mình kinh hãi, ánh mắt nhìn Trình Tuyển cũng thay đổi, thật không ngờ lại là một tên biến thái!
Trình Tuyển lặng lẽ lục lọi trong đống đồ quần áo một lúc lâu mới tìm ra được cục xạc điện thoại được cất giấu trong đó.
Bầu không khí từ đầu đến cuối sặc mùi xấu hổ và quỷ dị.
Nguyễn Thu Thu đi vào nhà vệ sinh một chuyến, lúc quay lại thì phát hiện Trình Tuyển còn chưa qua được cửa kiểm tra an ninh. Nguyễn Thu Thu buồn bực hết nhìn Đông lại nhìn Tây, không hiểu tai sao cô luôn cảm thấy bầu không khí lúc này hơi là lạ.
Cô chờ Trình Tuyển kéo chiếc vali nhỏ đến gần mới hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?’’
Trình Tuyển: “Hử?
“Tôi luôn cảm thấy ánh mắt của mấy người kia nhìn anh rất kỳ lạ.’’ Nguyễn Thu Thu chợt nghĩ đến điều gì đó, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên nghiêm túc, cô nhỏ giọng hỏi: “Có phải bọn họ đã phát hiện thân phận thực sự của anh rồi sao? Không phải bị bại lộ rồi chứ?’’
Trình Tuyển bình tĩnh nói: “Không biết.
… Cùng lắm cũng chỉ là một lão đại thích đồ quần áo của phụ nữ, hoặc là bại lộ thân phận của kẻ biến thái mà thôi.
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận