Cảnh Ngọc hoàn toàn không biết gì về cuộc trò chuyện giữa Klaus và ông Essen.
Bây giờ cô đã chính thức lấy thân phận nữ chủ nhân để vào ở trong phòng ngủ của ngài Klaus. Khi mở tủ quần áo ra, cô thấy bên trong treo đầy quần áo phụ nữ.
Tất cả quần áo đều vừa vặn với vóc người của cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bây giờ còn có thêm một chiếc bàn trang điểm xinh đẹp mà lần ghé thăm trước không có, trên bàn đặt một vài thứ bình thường cô thích dùng, giống như căn phòng cô từng sống khi ở Munich.
Vì điều này mà Cảnh Ngọc đã vui vẻ không thôi.
Tuy rằng ngài Klaus không có thói quen ăn uống trong phòng ngủ, nhưng anh lại chu đáo chuẩn bị một ít rượu táo cho Cảnh Ngọc.
Cảnh Ngọc tắm rửa và thư giãn bằng cái bồn tắm cực lớn có thể dùng để massage của anh. Sau đó, cô ngồi ở trước gương tập trung sấy khô tóc rồi uống một ly rượu, lúc này ngài Klaus mới trở về.
Anh còn chưa cởi quần áo đã thì dành cho Cảnh Ngọc một nụ hôn.
Cảnh Ngọc vẫn để ý tới cách nhìn của ông Essen nên có hơi thấp thỏm, cô níu ống tay áo của Klaus lại, căng thẳng hỏi: "Chú Essen nói gì không?"
Klaus hỏi lại: "Nói gì cơ?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“... À, thì về chuyện đính hôn của chúng ta." Cảnh Ngọc hỏi: "Ông ấy có bày tỏ ý kiến gì về chuyện đó không?"
Klaus trả lời cô: "Không có, honey à, ông ấy rất muốn nhìn thấy chúng ta thành đôi."
Cảnh Ngọc nghi ngờ: "Thật không?"
"Anh cần gì phải nói dối về việc này." Klaus cúi đầu: "Chẳng phải trong bụng rồng còn có châu báu của anh sao?"
...
Phải mất nửa tiếng đồng hồ ông Essen mới ăn xong bữa tối của mình.
Ông ấy cũng không chê những món ăn ngon đến từ Trung Quốc này vì nói thật ra thì hương vị này quả thực rất xuất sắc.
Nhưng mà…
Nó cũng rất thử thách khoang miệng.
Ông Essen phải dựa hoàn toàn vào ý chí mới ăn hết toàn bộ bữa tối, ông ấy nghĩ có lẽ sau này mình sẽ không còn nếm thử loại đồ ăn gọi là "cơm lam lá tre" này nữa.
Trang viên thuộc về gia tộc Essen này được khởi công xây dựng cách đây mấy trăm năm. Hiện tại, chủ nhân của trang viên là ông Essen và người thừa kế duy nhất của ông ấy, Klaus.
Khác với Klaus sống lưu lạc bên ngoài từ khi còn bé, ông Essen được sinh ra ở trong trang viên này. Mẹ của ông ấy có xuất thân cao quý, tao nhã và thích dùng cánh hoa hồng để ngâm tắm mà mỗi một bông hồng chỉ hái vài cánh ở phần nhụy.
Trái ngược với nguồn tài lực to lớn, mỗi một đời chủ nhân của trang viên này lại không sinh nhiều con cái, nhất là thế hệ của ông Essen. Mẹ của ông ấy có thân thể yếu ớt, sau khi sinh Essen thì không có dự định sinh thêm nữa.
Làm người thừa kế tương lai nên Essen đã nhận được sự giáo dục khắc nghiệt ngay từ nhỏ. Ông ấy học trường quý tộc, từ bé luôn dựa theo quy tắc để học tập.
Vậy nên, ông Essen đã quen với những quy tắc.
Chẳng hạn như dựa theo thời gian quy định của gia tộc để đọc sách, học tập và làm việc…
Duy chỉ có một chuyện ông ấy không làm theo quy tắc, đó là không hẹn hò và kết hôn với một cô gái có gia thế hiển hách theo mong muốn của gia tộc.
Ông ấy khéo léo từ chối đối phương.
Đúng lúc đó, gia tộc có công việc cần phải cử người sang Pháp, để tránh sự sắp xếp của ba nên ông Essen đã chủ động yêu cầu đi Pháp.
Ông ấy ở trong căn nhà có thể nhìn thấy tháp Eiffel, trên tường dán giấy in hoa xinh đẹp. Những khi rảnh rỗi, Essen sẽ đi nghe opera ở nhà hát opera, hoặc là đi xem biểu diễn cabaret, nhân tiện ăn một bữa tối bao gồm cả chai champagne.
Cũng vào thời điểm này, ông Essen gặp Diane.
Bà ấy có mái tóc nâu xinh đẹp và đôi mắt đen, là một tín đồ thành kính. Trên đường ông Essen đến nhà hát opera, cách chiếc xe có thể nhìn thấy bà ấy mặc quần áo màu xám tro đang làm tình nguyện giúp tu viện.
Có đôi khi là Diane đang truyền đạo, có đôi khi là đang phát đồ ăn thức uống cho những người lang thang.
Đây là một cô gái lương thiện.
Sau đó, Diane tới khách sạn của Essen làm việc. Dường như sức khỏe của bà ấy không tốt lắm nên luôn phụ trách công việc của lễ tân và giao tiếp với khách hàng, hoặc là công việc tính toán.
Bà ấy cũng là người chủ động chào hỏi Essen trước.
Khi đó Essen đã dùng một cái tên giả. Ở nước ngoài, ông ấy nhất định phải bảo vệ tốt thân phận của mình. Vậy nên, Diane luôn dùng cái tên giả đó để xưng hô với ông ấy, kèm theo một nụ cười ấm áp.
Có lẽ là vì tính cách nên Essen có một gương mặt khó gần, ông ấy cũng không hay cười, và càng không biết nên cư xử với những cô gái như thế nào.
Do đó, khi Diane bày tỏ thiện ý, ông ấy chỉ lạnh lùng gật đầu, sau đó nhìn thẳng về phía trước mà rời đi.
Nhưng thật ra ông Essen cũng muốn trò chuyện với bà ấy.
Tiếc là ông ấy lại không biết nên cư xử như thế nào với các mối quan hệ thân mật. Ông Essen lớn lên trong quy tắc nên chỉ am hiểu giao tiếp như thế nào với người lạ, có thể bình tĩnh phân tích và nở nụ cười lịch sự phù hợp với những người đó, nhưng lại không biết nên mỉm cười như thế nào với người thân thiết.
Mãi cho đến tuần thứ hai, ông Essen mới nói câu đầu tiên với bà ấy.
"Cần ô che mưa không?"
Khi đó Diane vừa mới tan làm nên đã cởi đồng phục. Có lẽ là đang vội tới tu viện nhưng không có ô, cho nên bà ấy chỉ dùng một cái túi xách đội lên đầu.
Diane kinh ngạc và ngập ngừng nói cảm ơn, Essen đưa ô của mình cho bà ấy.
Ngày hôm sau, Diane rửa sạch chiếc ô đó rồi đưa tới.
Nhưng khi ông Essen sắp rời đi, ông ấy lại gặp Diane dầm mưa bị ướt. Lúc đó, Essen đã chuyển sang ở một khách sạn khác nên ông ấy mời Diane tới phòng mình để sấy khô quần áo.
Chuyện xảy ra phía sau, quả thực có chút không khống chế được.
Lúc Essen ôm Diane, bà ấy không từ chối mà chỉ ôm chặt bả vai.
Essen đã đưa danh thiếp của mình cho Diane và nói là mình sẽ quay lại, ông ấy hy vọng có thể gặp lại bà ấy.
Nhưng chuyện gia đình bận rộn đến nỗi nằm ngoài sức tưởng tượng của Essen, khi ông ấy quay lại đã là chuyện của hai tháng sau đó. Diane đã chủ động thôi việc trong khách sạn và cũng rời khỏi tu viện.
Essen không tìm được bà ấy.
Ông ấy nghĩ có lẽ đối phương ghét mình.
Tám năm trôi qua, Essen vẫn độc thân lại nhìn thấy Diane một lần nữa. Nhưng thứ ông Essen có thể nhìn thấy chỉ là hũ tro cốt của bà ấy và đứa con mà bà ấy sinh ra có gương mặt giống hệt mình, đứa trẻ đó chính là Klaus.
...
Essen cũng không biết nên đối xử với đứa trẻ đã cao lớn này như thế nào. Ông ấy chìm sâu trong nỗi đau vì sự qua đời của Diane và bị sốc khi mình có được một đứa con trai, lại còn lưu lạc bên ngoài trong tình cảnh thê thảm. Trong lúc nhất thời, Essen không biết rằng nên gánh vác trách nhiệm của một người ba như thế nào.
Ông Essen yêu Klaus là điều không thể nghi ngờ vì anh là đứa con duy nhất của ông ấy và Diane. Anh có sự thân thiện và dịu dàng của Diane, lại thừa hưởng vẻ ngoài của Essen.
Cũng vì thế mà ông Essen nhất quyết không kết hôn.
Ông ấy chỉ hoang đàng một đêm thôi, nhưng cũng vì thế mà trả giá cả đời.
Thất bại trong quá nhiều mối quan hệ thân mật khiến ông Essen chỉ có thể lựa chọn sử dụng vẻ ngoài cứng rắn để bảo vệ mình. Giống như hiện tại, sau khi trở về phòng ngủ của mình, ông ấy đeo kính theo thói quen rồi xem ảnh của Diane và Klaus.
Ảnh của Diane cũng không nhiều vì bà ấy không để lại nhiều thứ cho thế gian.
Nhưng ảnh của Klaus lại rất nhiều, thỉnh thoảng anh nhận phỏng vấn báo chí và truyền thông, Essen cũng giữ gìn những bức ảnh mà nhiếp ảnh gia chụp được trong những buổi phỏng vấn đó.
Nhưng bốn năm gần đây, ảnh của Klaus và Cảnh Ngọc là nhiều nhất.
Anh rất ít khi nhận chụp ảnh một mình, đa số đều là chụp chung với Cảnh Ngọc. Những bức ảnh này có một số là Andrew chia sẻ, có một số là Klaus chủ động đăng lên mạng xã hội.
Không sai, ông Essen đã len lén dùng tài khoản phụ để theo dõi tài khoản Instagram của Klaus và Facebook, Instagram của Cảnh Ngọc.
Ông ấy cũng nghe người ta miêu tả cảnh Klaus cầu hôn Cảnh Ngọc.
Trên sân thượng của một căn biệt thự xinh đẹp lâu đời, ngài Klaus thốt ra lời tỏ tình chân thành tha thiết với Cảnh Ngọc. Cô Cảnh Ngọc cảm động khóc không thành tiếng, nước mắt rơi lã chã và chấp nhận lời cầu hôn của Klaus.
Điều tiếc nuối duy nhất là đứa trẻ này lại không dựa theo tập tục truyền thống, không có hơn mười nghìn bông hoa hồng, không có hoành phi màu đỏ viết tên hai người, không dùng loa to, không dùng âm nhạc, không giấu nhẫn trong bánh gato hoặc là món đồ ngọt khác.
Ông Essen tiếc nuối nghĩ như thế.
-
Cảnh Ngọc cũng không biết về sự tiếc nuối của ông Essen.
Mặc dù trang viên này có lịch sử xây dựng lâu đời nhưng hiệu quả cách âm rất tuyệt vời, cô rất yên tâm khi làm một số chuyện vui vẻ với ngài Klaus trong phòng ngủ của anh. Sau đó, họ có thể ôm nhau ngủ đến tận trưa ngày hôm sau.
Cuối cùng, cô cũng thấy được “niềm vui bất ngờ” mà Klaus nói.
Ngài Klaus đã làm cho cô một căn phòng hoa bằng kính xinh đẹp ở trong trang viên.
Ngay ở nơi ngắm hoa quỳnh trước đây nhưng có điều hoa ở đây không giống những nơi khác.
Ở đây có một gốc cây san hô thật to, còn có một ít hoa mẫu đơn và hoa hồng rực rỡ, ngoài ra còn có thược dược, hoa lan, hoa mai, hoa anh đào cùng với nhiều loài hoa khác.
Không ngoài dự tính, những bông hoa và cây cối này dù cao hay thấp, dù lớn hay nhỏ đều được dùng vàng bạc và chất liệu khác để làm thân và cành. Còn cánh hoa và nhụy hoa thì sử dụng các loại châu báu, sống động như thật.
Đây là một căn phòng đá quý dường như chỉ tồn tại trong truyện cổ tích.
Chính giữa vòng vây của tất cả những “loài cây” này là một chiếc ghế sô pha xinh xắn và cái bàn nhỏ tinh xảo.
"Nếu như em muốn phơi nắng thì có thể tới đây, đọc sách hoặc là uống trà." Klaus ra hiệu cho Cảnh Ngọc ngồi lên chiếc ghế sô pha kia, kéo tay của cô rồi bảo cô đến thử cảm giác: "Xin lỗi vì anh đã tự tiện làm phòng hoa nhỏ này. Sau này em thích cây gì, chúng ta sẽ từ từ lấp đầy nó, được không?"
Cảnh Ngọc nói: "Thế này là tốt nhất rồi."
Giọng nói của cô có hơi khô khan.
Nhưng cô không thể nào tiếp tục dùng giọng ngọt ngào, vui vẻ để nói chuyện với anh.
Ngài Klaus biết rõ cô thích tiền tài, cũng biết lúc trước cô nói "muốn dùng đá quý làm cây" chỉ là một câu nói đùa.
Nhưng anh vẫn thỏa mãn ước muốn dung tục và đắt đỏ đó của cô.
Ngài Klaus có sẵn năng lực biến sự dung tục đó thành truyện cổ tích.
Dù chỉ là câu nói mà cô cố ý trêu chọc anh.
Cảnh Ngọc chỉ có thể nghiêm túc bày tỏ sự biết ơn của mình với ngài Klaus bằng từ ngữ khô khan.
Còn anh thì cúi người rồi đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng.
Cảnh Ngọc ngẩng mặt lên, chủ động nhướng người lên nếm hương vị bờ môi của ngài Klaus.
Cảnh Ngọc không biết nên dùng lời nói như thế nào để hình dung được tâm trạng kích động của mình lúc này. Sau khi nụ hôn dịu dàng này kết thúc, cô chỉ có thể ám chỉ với Klaus: "Anh Klaus, hôm nay anh có thể đưa ra một yêu cầu với em, làm gì cũng được."
Klaus vốn đang hôn ngón tay của cô, nghe Cảnh Ngọc nói như vậy thì dừng lại.
Anh cúi đầu nhìn gương mặt của Cảnh Ngọc.
Trên mặt cô tỏa sáng như ánh hào quang, sáng lấp lánh tựa như vàng.
Ngài Klaus không trả lời ngay mà vẫn vuốt ve ngón tay Cảnh Ngọc, sau đó mới mỉm cười xác nhận với cô: "Chuyện gì cũng được sao?"
Cảnh Ngọc nói: "Đúng vậy đó, anh Klaus."
Nghĩ đến sở thích của anh, Cảnh Ngọc lập tức bổ sung thêm một câu: "Nhưng không được vượt quá phạm vi hợp đồng của chúng ta."
Đúng vậy.
Năm năm trước, Cảnh Ngọc và Klaus ký thỏa thuận trong căn biệt thự ở Ludwigstrasse, trên đó có rất nhiều điều mà cả hai không thể chấp nhận và cố gắng hạn chế thử nghiệm.
Hai người đều rất tuân thủ thỏa thuận, không thử nghiệm những cách chơi mà cả hai đều không thể chấp nhận được.
Mặc dù Cảnh Ngọc biết Klaus sẽ không làm trái lời hứa nhưng cô cho rằng vẫn cần phải nhắc nhở.
Klaus buông tay ra rồi vuốt ve mặt Cảnh Ngọc.
Anh dùng lực hơi mạnh.
Cơn đau từ đầu ngón tay anh ấn xuống truyền vào thần kinh của Cảnh Ngọc, kéo dài mãi không dứt.
Cảnh Ngọc nhìn chăm chú lên đôi mắt màu xanh biếc của anh với vẻ bất an.
Anh hạ thấp giọng: "Anh có thể yêu cầu em làm một số chuyện quá đáng không?"
Cảnh Ngọc hỏi: "Có quá đáng lắm không?"
Cổ họng cô khô khốc, giống như là nước đang nhanh chóng bốc hơi.
Klaus vuốt ve lòng bàn tay và phần thịt mềm ở giữa kẽ ngón tay cô, ôn hòa nói: "Có lẽ sẽ khiến cho em không chịu đựng nổi."
Cảnh Ngọc không khống chế nổi trái tim của mình.
Nhưng cô vẫn cố ổn định tinh thần.
"Có lẽ em chịu được..." Cảnh Ngọc nói: "Anh nói đi."
Klaus tới gần Cảnh Ngọc, ngón tay di chuyển trên vai cô rồi nhẹ nhàng đẩy về phía sau.
Cảnh Ngọc cảm nhận được sự áp bách đến từ ngài Klaus.
Ánh nắng rơi trên mái tóc màu vàng óng mà cô vừa hôn lên.
Klaus khẽ nói bên tai cô: "Viết lại bài luận văn của em và nộp lên, thời hạn là 10 giờ đêm nay."
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận