TÌM NHANH
XUYÊN THÀNH VỢ CŨ CỦA NAM PHỤ
View: 30.470
Chương tiếp theo
Chương 1
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC

 

 

"Rào, rào, rào…’’

 

Nguyễn Thu Thu bị đánh thức bởi tiếng nước chảy.

 

Cô mơ màng dụi mắt, quan  sát xung quanh một vòng.

 

Không thể nghi ngờ, đây chính là một căn phòng sang trọng trong khách sạn.

 

Chiếc ga giường mềm mại màu trắng được bao phủ bởi những cánh hoa hồng, một ly rượu vang đỏ đổ trên giường nhuộm thành một mảnh màu đỏ, cánh cửa phòng tắm được làm bằng chất liệu thủy tinh mờ, thấp thoáng có thể nhìn thấy một dáng người đàn ông thon dài.

 

Đây là….

 

Nguyễn Thu Thu càng mờ mịt.

 

Tối hôm qua cô đã thức trắng đêm để đọc cho xong một cuốn tiểu thuyết trùng sinh, còn chưa kịp ói máng* đã ngã đầu xuống giường ngủ thiếp đi. Nhưng không hiểu tại sao  chỉ vừa mới ngủ một lát đã chạy đến một khách sạn hư hư thực thực, hơn nữa… Còn thuê phòng với một người đàn ông???

 

(*Ói máng  là một ngôn ngữ mạng dùng để chỉ sự bình luận trung thực về một vấn đề cụ thể của một cái gì đó theo một cách hài hước. )

 

Nguyễn Thu Thu bật người ngồi dậy, bỗng nhiên cảm giác được có cái gì đó không đúng lắm. Thân là một thành viên nằm trong hội những người ngực phẳng, lúc này cô lại cảm nhận được trước ngực mình nặng trĩu, bàn chân hiếm khi mang giày cao gót, một đôi chân thẳng tắp thon dài đang vắt vẻo trên mép dường, lại không hề thấy vét sẹo lưu lại trên đầu gối năm sáu tuổi ấy đâu nữa.

 

“……”

 

Cô không thể tưởng tượng nổi đưa tay ra, kinh ngạc trợn tròn mắt, ánh mắt từ từ tan rã tiêu cự.

 

Các ngón tay nhỏ nhắn, trắng nõn thon dài, mềm mại tựa như không xương, rõ ràng đã được chăm sóc tương đối tốt. Màu sắc móng tay tinh xảo, xinh đẹp, lòng bàn tay non mềm, làm da trắng đến mức có thể nhìn thấy những mạch máu nhỏ li ti màu xanh ở trên mu bàn tay.

 

Gia cảnh sung túc, mười ngón tay không dính nước mùa xuân, mỹ nhân, đây chính là ấn tượng đầu tiên của Nguyễn Thu Thu.

 

Cô lặng người trong thoáng chốc, sau đó cầm điện thoại di động lên, mở camera trước.

 

Lớp trang điểm nơi mắt của người phụ nữ trong ống kính dày đậm tựa như quầng thâm mắt, lông mi vốn đã dày còn được gắn một hàng mi giả, được chỉnh sửa theo phong cách Âu Mỹ phô trương,  đôi mắt xinh đẹp màu tím, đôi môi đỏ chót khẽ đóng mở, kiểu đầu mỳ sợi già dặn lỗi thời, nhưng đằng sau lớp trang điểm hỏng bét ấy, phảng phất còn có thể thấy những đường nét xinh đẹp trên khuôn mặt của cô.

 

Chẳng qua là, gu thẩm mỹ kém quá mức cho phép này thật khiến người khác tức lộn ruột.

 

Người phụ nữ trong camera điện thoại mở to hai mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc, đôi mắt xinh đẹp phô trương trông thật đáng sợ và có chút khôi hài.

 

Nguyễn Thu Thu đờ đẫn.

 

Cái này….

 

Không phải là khuôn mặt của cô đâu.

 

Điện thoại di động “cạch” một tiếng rơi xuống mặt đất, đúng lúc này người đàn ông từ trong phòng tắm đi ra lại thấy được một màn này.

 

Nhìn ngoại hình, có vẻ như hắn vẫn còn rất trẻ, ước chừng khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt tuấn tú khôi ngô, mặc dù cả người đang được quấn chặt trong một chiếc khăn tắm nhưng cũng có thể nhận thấy một vóc người cân xứng trong đó.

 

Hắn nhìn Nguyễn Thu Thu, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại nhu tình mật ý quen thuộc.

 

“Tôi đã tắm xong rồi, khi nào chúng ta bắt đầu?’’

 

Nguyễn Thu Thu ngây ngẩn cả người, “Bắt đầu cái gì? Anh là ai?’’

 

Người đàn ông rõ ràng biểu lộ sự thiếu kiên nhẫn, tựa tiếu phi tiếu đi về phía trước.

 

“Sao vậy, chờ cô ly hôn với Trình Tuyển, sau khi cầm được tiền thì lập tức trở mặt không nhận người sao?’’

 

“Không phải cô nói lấy tiền xong sẽ kết hôn với tôi sao?’’

 

“Chẳng lẽ lại muốn đổi ý?’’

 

Hắn là một tay sát gái lão luyện, chỉ cần đứng trước mặt người phụ nữ mình đã nhắm trước thì đối phương lập tức sẽ nộp vũ khí đầu hàng, dịu dàng quyến rũ hắn, thậm chí còn vui sướng chủ động đưa ra lời cầu hôn.

 

Nhưng mà cái người tên Nguyễn Thu Thu trước mặt  không hề khom lưng cúi đầu như trong tưởng tượng.

 

Nguyễn Thu Thu kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt, trong đầu không ngừng xoay chuyển.

 

Không phải đâu.

 

Đây không phải là những lời thoại trong cuốn tiểu thuyết trùng sinh mà tối hôm qua cô đã đọc sao?

 

Cuốn sách này có tên là “Trọng sinh trước khi đính hôn”, thuộc thể thoại trùng sinh điền văn. Đời trước của nữ chính trong sách vẫn luôn một mực yêu đơn phương Bạch Nguyệt Quang Trình Tuyển, vì muốn theo đuổi tình yêu mà vứt bỏ chàng trúc mã dịu dàng hòa nhã của mình, ở trong ngày đính hôn hôm đó lại lén lút bí mật bỏ trốn đến thành phố nơi Bạch Nguyệt Quang ở.

 

Chẳng qua là thực tế lại rất tàn nhẫn, mặc dầu đã cố gắng nghĩ hết mọi cách để tiếp xúc với Bạch Nguyệt Quang nhưng lại phát hiện đối phương ngoài có một gương mặt đẹp trai ra thì cái gì cũng không có, đã từng kết hôn một lần, hơn nữa tính tình lại lạnh lùng nhạt nhẽo, luôn bày ra một dáng vẻ thờ ơ lạnh nhạt với cô.

 

Mộng tưởng tan biến, lúc này nữ chính đột nhiên phát hiện càng trúc mã đã bước lên hàng ngũ của một tân binh thể thao điện tử, giá trị con người lên đến  ngàn vạn. Nhìn thấy hình ảnh trúc mã hạnh phúc ôm lấy người mình yêu của mình trên màn hình, trái tim nữ chính lạnh như tro tàn, trong lúc tuyệt vọng đã tự kết liễu cuộc đời mình.

 

Sau khi tỉnh lại một lần nữa, nữ chính phát hiện chính mình đã quay trở lại ba năm trước.

 

Lúc này tất cả mọi thứ vẫn chưa xảy ra.

 

Nữ chính thề rằng cuộc đời này cô sẽ không làm một con quỷ xấu xa nữa, nhất định sẽ ôm chặt lấy bắp đùi cường tráng của trúc mã,  sống một cuộc sống hạnh phúc vốn dĩ thuộc về mình!

 

…..

 

Mà Nguyễn Thu Thu lại xuyên vào vai nữ phản diện  đóng vai trò như một con chốt thí mạng trùng tên trùng họ với cô.

 

Trong cốt truyện không  miêu tả nhiều lắm về người nguyên chủ này, chỉ nói cô ấy ngại bần yêu phú, vừa ngu xuẩn lại độc ác. Cuộc hôn nhân với Bạch Nguyệt Quang Trình Tuyển  chẳng qua chỉ là một bản hợp đồng giữa hai bên, không hề có tình cảm với nhau, cuộc sống sau khi ly hôn vô cùng vất vả, kết cục thê thảm, ý nghĩ phục hôn  không thành còn bị nữ chính cười nhạo, bỡn cợt.

 

Nhưng đây không phải lúc quan tâm đến tại sao mình lại xuyên vào thế giới trong cuốn tiểu tuyết này, bởi vì Nguyễn Thu Thu chợt nhớ tới mấy chữ to đùng chói mắt trong văn án kia.

 

Hành trình đấu tranh chống lại vai nữ phản diện độc ác!

 

Nữ phản diện!

 

Này!

 

Đây quả thực là tác giả có ác ý nhất mà!

 

Nếu như cô nhớ không nhầm, câu chuyện hiện tại đã phát triển đến thời điểm nguyên chủ  ly hôn với Trình Tuyển, cũng chính là sự khởi đầu của nửa sau cuộc đời bất hạnh của nữ phản diện ác độc.

 

Nguyễn Thu Thu giật mình.

 

Cô không muốn bước vào đường xưa lỗi cũ nữa, cô không thể ly hôn.

 

Nhìn đủ vẻ mặt đấu tranh giãy giụa đặc sắc của Nguyễn Thu Thu, tình nhân Hướng Nhung đã bắt đầu không kiên nhẫn, hỏi: “Cô định kì kèo đến khi nào?’’

 

Nguyễn Thu Thu hồi phục lại tinh thần, hơi lo lắng hỏi: “Tôi còn chưa ly hôn đúng không?’’

 

 Hướng Nhung lạnh lùng nhìn cô, “Không phải cô nói trở về mới ký tên sao?’’

 

Nói như vậy, cô còn chưa ký tên.

 

Nguyễn Thu Thu đứng thẳng người,  mang theo chiếc giày cao gót 10cm khó mà đứng vững, cô dứt khoát cởi ra, đi đôi dép lê của khách sạn vào, dáng vẻ  giống như muốn ra ngoài.

 

Sắc mặt Hướng Nhung trở nên u ám, ngăn cản cô lại : “Cô muốn đi đâu?’’

 

“Tôi sẽ không ly hôn, chúng ta kết thúc tại đây nhé, ok?’’ Nguyễn Thu Thu lười cùng hắn lá mặt lá trái, nhưng bỗng nhiên lại bị đối phương bắt lấy cổ tay.

 

Sức lực của Hướng Nhung rất lớn, cô không thể địch lại, sau đó bị hắn vặn tay quăng lên giường.

 

“Sao vậy, bắt đầu học cách cáu kỉnh rồi ư?’’ Hắn một tay chống lên mép giường, một tay đã nắm lấy thắt lưng, giọng điệu tràn đầy giễu cợt, “Hay là lại thích khẩu vị khác rồi?’’

 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, gần trong gang tấc.

 

Nhưng sự bình yên trước giông bão trên khuôn mặt xinh đẹp kia đối với Hướng Nhung mà nói lại tục tĩu không chịu được.

 

“Hử?’’

 

“Mẹ anh không dạy cho anh rằng không được đối xử thô lỗ với phụ nữ sao?’’

 

Vừa dứt lời, người phụ nữ nằm trên giường đột nhiên co chân lên đạp vào chỗ trí mạng của hắn, sắc mặt Hướng Nhung ngay lập tức thay đổi, vừa xanh vừa đen, đau đớn vặn vẹo,  trực tiếp che lại chỗ hiểm ngã quỵ xuống đất.

 

Nguyễn Thu Thu cầm áo khoác và ví tiền lên, từ trong ví móc ra mấy tờ một trăm đồng ném trên người hắn.

 

“Tiền thuê phòng, nếu như cảm thấy không đủ cứ bảo một tiếng, tôi sẽ chuyển khoản cho anh.’’

 

“Cô!’’

 

Bầu trời chạng vạng u ám, tựa như một nghiên mực ngưng đọng, cơn mưa lạnh lẽo giội rửa rừng cây kiên cường.

 

Nguyễn Thu Thu đứng bên ngoài cửa khách sạn, tấm kính lớn phản chiếu chiếc váy ren trên người hoàn toàn phô bày đường cong quyến rũ, dẫn đến những cái liếc nhìn vụng trộm của mấy người đàn ông xung quanh, cô nhanh chóng chóng cài toàn bộ nút cài của chiếc áo khoác vào, dựng ngược cổ áo lên.

 

Cô thuận lợi lấy được địa chỉ nhà từ địa chỉ chuyển phát nhanh trong điện thoại di dộng, rồi bắt một chiếc taxi.

 

Địa chỉ nhà cách khách sạn này không xa, Nguyễn Thu Thu ngồi ở ghế sau, trầm ngâm suy nghĩ tiếp theo phải làm gì mới phải. Mặc dù trong lòng vô cùng hỗn loạn, tựa như mưu cầu sự sống trên bờ vực của cõi chết, nhưng cô vẫn phải ép mình tỉnh táo lại.

 

Đột nhiên xuyên vào thế giới trong cuốn sách, còn không biết ngày nào đó có thể trở về hay không, cô phải vì chính mình mà chuẩn bị sẵn sàng.

 

Cuộc gọi và tin nhắn của tình nhân Hướng Nhung từng cái từng cái liên tiếp oanh tạc điện thoại, Nguyễn Thu Thu không thèm quan tâm đến hắn, dứt khoát kéo vào danh sách đen.

 

Tài xé rẽ qua một khúc cua: “Đến rồi.’’

 

Đúng như những gì trong truyện viết, Trình Tuyển không giống như những tổng tài bá đạo nhiều tiền khác. Căn hộ nằm ở trong thành phố, giao thông thuận tiện nhưng cũng không được tính là một khu vực tốt.

 

Tiểu khu này ít nhất cũng được xây dựng cách đây khoảng hơn một thập kỷ, không phải bất động sản mới nhưng cũng may môi trường xanh xung quanh khá tốt.

 

Ngoài trời vẫn còn mưa rả rích, Nguyễn Thu Thu bất chấp sự xót của trong lòng, dùng chiếc túi LV đắt đỏ làm chiếc ô che đỉnh đầu, giờ phút này cô chỉ muốn nhanh chóng tẩy đi lớp trang điểm diêm dúa lòe loẹt trên khuôn mặt để tránh  hù dọa người khác sợ hãi.

 

Trong túi xách của chìa khóa, may mắn không phải là khóa mật mã, nếu  không cô thực sự không thể đi vào được.

 

Căn hộ không lớn, ước chừng khoảng 100 mét vuông, Nguyễn Thu Thu bật đèn nhìn quanh một cái, hai phòng nhỏ, một phòng khách, một cửa phòng ngủ đang mở, một cái khác đóng chặt, bên trong căn phòng đang mở toang chất đầy đồ dùng của phụ nữ, không cần đoán cũng có thể nhận ra hai người này tuyệt đối không bao giờ ngủ chung trên một chiếc giường.

 

Nguyễn Thu Thu mở tủ quần áo lấy ra một cái chiếc áo sơ mi và quần jean bình thường, sau khi thay xong thì ngồi trước bàn trang điểm tẩy trang, đang trong lúc bận rộn, cánh cửa  “ken két” một cái được người mở ra.

 

Một dáng người cao gầy bước vào, Nguyễn Thu Thu đã chuẩn bị xong tinh thần ngẩng đầu lên, nhưng lại ngây ngẫn cả người.

 

Cô nghĩ, chẳng trách trong sách liên tục nhấn mạnh rằng người này có một khuôn mặt vô cùng đẹp trai, chẳng trách sẽ trở thành Bạch Nguyệt Quang của Từ Bích Ảnh, chẳng trách nữ chính đời trước luôn tâm tâm niệm niệm nhớ thương người này không quên, tiêu phí mấy năm tốn công vô ích chỉ hy vọng đổi lấy một cái quay đầu liếc mắt của anh ta.

 

Người đàn ông cao gầy đứng trước cửa, ngay cả chiếc áo hoodie màu đen liền mũ cũng ướt đẫm, sắc lạnh đông cứng tái nhợt. Nhưng túi nylon  đựng hồ sơ  trong tay lại được bảo bọc rất cẩn thận, sạch sẽ sáng bóng không hề bị ướt.

 

Anh rũ mắt, thản nhiên đổi giày.

       

Ngọn tóc màu đen ướt như được ngâm trong ước, hơi lộn xộn, nhưng lại tôn lên  làn da trắng nõn mịn màng. Đôi mắt phượng nhỏ dài hiếm thấy, mí mắt hơi rũ xuống, trông thật dịu dàng ôn hòa lại mang theo vẻ mông lung buồn ngủ, như thế thờ ơ với tất cả mọi thứ xung quanh.

 

Đường cong quai hàm cương nghị, đôi môi mỏng hơi nhợt nhạt, vốn dĩ hẳn là một vẻ ngoài sắc sảo và bá đạo, nhưng lại được đôi mắt ấy trung hòa một cách tuyệt diệu.

 

Nguyễn Thu Thu hơi sững sốt, cô bỗng nhiên hiểu được tại sao Trình Tuyển lại thơ ơ với sự theo đuổi chân thành của nữ chính rồi. Gương mặt này, còn có người phụ nữ nào có thể đẹp hơn anh ta sao?

 

“…”

 

Trình Tuyển không cảm nhận được ánh mặt oán thầm của Nguyễn Thu Thu, dưới cái nhìn chăm chú của cô, anh đi đến cửa phòng ngủ, mở túi đừng hồ sơ, đặt một hợp đồng lên bàn, từ đầu đến cuối không hề nhìn cô đến một lần.

 

Trên bàn đặt hai tờ giấy thỏa thuận ly hôn, nếu như không phải vì chuyện này, anh sẽ không về nhà muộn như vậy.

 

Nguyễn Thu Thu nhìn theo bóng lưng Trình Tuyển thẳng cho đến khi anh đi vào phòng bếp.

 

“Ken két.’’

 

Cánh cửa tủ bếp được mở ra, Trình Tuyển quen thuộc lấy ra một thùng mỳ gói. Quần áo ướt đẫm  còn chưa thay, mái tóc ẩm ướt, anh đưa lưng về phía cô, màu trắng của nền gạch, màu trắng của tủ lạnh, màu đen của bếp lửa, một bóng lưng cô độc lẻ loi dung nhập vào trong thế giới đen trắng, không mang theo  chút khỏi lửa của nhân gian.

 

Nhìn vào bóng lưng anh, Nguyễn Thu Thu đứng lên.

 

“Tôi không muốn ly hôn.’’

 

lust@veland
Chương tiếp theo
Bình Luận (252 Bình Luận)