Nghe được lời nói của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển lần đầu tiên đưa mắt nhìn về phía cô từ khi bắt đầu vào nhà đến giờ, ánh mắt kia giống như đang nhìn một người xa lạ chưa từng gặp mặt, không hề mang theo bất cứ tình cảm hay dao động nào khác.
“Căn hộ này không thể để lại cho cô.’’
Căn hộ? Nguyễn Thu Thu hơi sửng sốt.
Cô vội vàng cầm lấy hai bản thỏa thuận ly hôn đặt ở trên bàn mở ra xem, trong đó ghi rõ ràng hai người vì không còn tình cảm với nhau mà ly hôn, về phía người vợ Nguyễn Thu Thu đồng ý chủ động từ bỏ tất cả các bất động sản thuộc quyền sở hữu của hai người coi như bồi thường, người chồng Trình Tuyển sẽ chuyển nhượng tất cả cổ phẩn của công ty Thịnh thị dưới tên anh, quy đổi ra tiền mặt tương đương với năm trăm vạn nhân dân tệ.
Trong cuốn sách nguyên bản của nó có đề cập đến, công ty Trịnh thị vốn là sản nghiệp của cha Trình Tuyển, quy mô không được coi là lớn lắm. Nhưng kể từ khi mẹ ruột của anh qua đời, người mẹ kế vào cửa, quan hệ giữa hai cha con vô cùng căng thẳng, trong tay Trình Tuyển có rất ít cổ phẩn của công ty, chỉ chừng khoảng mấy triệu.
Nguyễn Thu Thu hơi ngạc nhiên. Căn hộ này chẳng qua chỉ là một cái nhà nằm trong một tòa dân cư bình thường gần trung tâm thành phố, dựa theo định giá bất động sản hiện tại, cùng lắm cũng chỉ tầm ba triệu, tại sao Trình Tuyển lại muốn bồi thường cho cô ấy nhiều như vậy?
Chẳng trách nguyên chủ đồng ý ly hôn ngay lập tức.
Theo những gì trong sách miêu tả, nguyên chủ của cô ban đầu khá vui vẻ chấp nhận những điều kiện của Trình Tuyển, sau đó nữ chính thậm chí còn cho thêm cô một khoản không nhỏ. Lúc đó nữ chính một lòng một dạ muốn gả cho Trình Tuyển, mà nguyên chủ mang theo mấy trăm vạn bên người đã đủ để một người bình thường sống thoải mái sung túc suốt phần đời còn lại.
Nguyễn Thu Thu khép lại bản thỏa thuận ly hôn lại, lắc đầu một cái, “Tôi không phải đang ra điều kiện với anh, cũng không muốn căn nhà này, tôi không muốn ly hôn.’’
Khi trước mắt chẳng có bất cứ manh mối nào cho cuộc xuyên qua kỳ lạ này của mình, điều quan trọng nhất bây giờ là phải ổn định điều kiện sống xung quanh trước đã. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Nguyễn Thu Thu đã phải trải qua mấy lần trắc trở, cho đến bây giờ đầu óc vẫn còn rối như tơ vò, trước tiên cô chỉ muốn ngồi một chỗ để cho mình hoàn hồn lại, tiếp nhận thực tế.
Tạm thời không ly hôn, xác định lại diễn biến cốt truyện của thế giới này một lần nữa rồi mới quyết định kết hoạch tiếp theo.
Đối với sự thay đổi của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển vẫn tỏ ra không quan tâm chút nào.
“Được.’’
Có lẽ đối với anh ta mà nói, bên cạnh có người hay không có người, hay là dạng người như thế nào, đều không phải là chuyện quan trọng.
Nhìn gói mỳ ăn liền trong tay Trình Tuyển, Nguyễn Thu Thu nhíu mày.
Cô đi tới phòng bếp, nhìn một lượt các thức ăn trong tủ lạnh, tất cả đều là đồ ăn nhanh chứa nhiều calo và không tốt cho sức khỏe như mỳ gói, coca, không hề có bất cứ loại rau củ hay trái cây nào có thể ăn được.
Nguyễn Thu Thu trầm mặc, nhà này chưa bao giờ mở bếp nấu ăn sao?
“Chuyện này…. Trình Tuyển, anh ăn xong mỳ gói rồi chúng ta đi ra ngoài một chuyến đi, đến siêu thi mua ít đồ.’’
Trình Tuyển chậm rãi liếc cô một cái.
Ý tứ trong mắt vô cùng rõ ràng, tựa như Nguyễn Thu Thu là một người xa lạ đột ngột đưa ra một lời thỉnh cầu.
Nguyễn Thu Thu vẫn mạnh miệng, “Tôi không xách đồ được, hơn nữa trời đã tối rồi, bên ngoài trời lại đang mưa.’’
“….”
Thường ngày nguyên chủ và Trình Tuyển chính là kiểu sống chung không ai can thiệp chuyện của ai, thậm chí còn có thể không nói với nhau một lời nào trong suốt mấy tháng trời. Nguyên chủ cũng đã từng có một thời gian say mê sắc đẹp của Trình Tuyển, nhưng đáng tiếc rằng người này chính xác là một mỹ nam đầu gỗ, là một hòn đá cứng đầu, bướng bỉnh điển hình, cuối cùng cái tâm tư mặt nóng dán mông lạnh* trong cô cũng dần dần mất đi.
(*Mặt nóng dán mông lạnh: ý chỉ một người thì nhiệt tình nhưng người kia chỉ hờ hững, lạnh nhạt . Nguồn.Sưu tầm.)
Nguyễn Thu Thu chỉ muốn duy trì sự lễ phép ân cần vốn nên có của một người sống chung đối với Trình Tuyển mà thôi.
“Ăn xong rồi thì nhanh đi thay quần áo đi, anh không thấy lạnh sao.’’
Trình Tuyển không thèm trả lời, bưng tô mỳ đi đến thư phòng, đóng chặt cửa lại.
Nguyễn Thu Thu nhìn thoáng qua một cái, phát hiện trong thư phòng hình như có một cái giường đơn nhỏ, lại nghĩ đến phòng ngủ của mình không hề có bất cứ vật dụng đàn ông nào, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
… Thật may, chắc chắn là hai người không ngủ trên một chiếc giường.
Trước khi xuyên sách, Nguyễn Thu Thu cũng là cô gái sống một thân một mình, gia đình không ở bên cạnh, không bạn trai, sống một cuộc sống độc thân ở trong một thành phố xa lạ, hiếm khi tiếp xúc với người khác, bây giờ lại có một người người bạn sống chung nhìn ra tính tình có vẻ như không tồi, ngượi lại cảm thấy có chút vui mừng.
Nói không chừng, cuộc sống như vậy sẽ rất tốt.
*
Trình Tuyển đã thay chiếc áo hoodie màu đen ướt đẫm bằng một bộ đồ thể thao màu xám tro, chỉ cần nhìn đến gương mặt đó, bảo anh ta đang là một học sinh cao trung cũng không khiến người khác nghi ngờ.
Anh xách mấy túi rác trong nhà ra ngoài, Nguyễn Thu Thu tay không đi theo sau lưng hết nhìn Đông lại nhìn Tây, làm quen với những con đường xung quanh, suốt cả đường đi hai người không nói lời nào cũng không hề cảm thấy lúng túng. Gần đây có một siêu thị nhỏ, chỉ mất mấy phút đi bộ là đến nơi, Nguyễn Thu Thu chịu trách nhiệm tìm những thứ cần thiết trong nhà, Trình Tuyển phụ trách đẩy xe, hai người đều phân công rõ ràng.
Điện thoại di động của trong tay Trình Tuyển đột nhiên rung lên, anh dừng lại, một tay giữ lấy xe hàng, một tay tiếp điện thoại.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông trẻ tuổi, “Boss, lỗi (bug) đã được sửa, anh có muốn nhìn một chút không?’’
“Tôi đang bận.’’
Ánh mắt Trình Tuyển rơi vào một kệ hàng cách đó không xa, Nguyễn Thu Thu đang nhón chân xem xét lựa chọn khăn giấy, bởi vì cố gắng nhún chân mà gò má đỏ ửng, cô ngẩng đầu, một tay vươn lên cao, dáng vẻ vụng về hoàn toàn khác với “cô ấy.’’
Vẻ mặt của anh như đang trầm ngâm suy nghĩ cái gì đó.
“Hả? Tại sao lại không có thời gian, chẳng phải anh đã về nhà rồi sao?’’
Trình Uyển không nóng không lạnh nói: “ Đang ở trong siêu thị.’’
“Siêu thị?’’ Đối phương bỗng nãy sinh tâm tư đùa giỡn, “Chẳng lẽ anh đang đi cùng chị dâu sao?’’
Anh bình thản trả lời.
“Ừ.’’
Đầu giây bên kia im lặng mấy giây, ngay sau đó bộc phát tiếng gào khiếp sợ: “Hai người sao...’’
Trình Tuyển trực tiếp cúp điện thoại, cắt đứt mọi ngọn nguồn liên quan đến tiếng ồn.
Anh bước về phía trước, vượt qua Nguyễn Thu Thu dễ dàng thấy xuống một bọc giấy rồi ném vào trong xe đẩy. Nguyễn Thu Thu cảm kích thở phào nhẹ nhõm : “Cảm ơn.’’
Đạp lại lời cô là bóng lưng đang đẩy xe rời đi của Trình Uyển, ngựa quen đường cũ đi về phía kệ hàng đối diện.
Nguyễn Thu Thu : “…. Quay lại! Đừng mua đồ ăn nhanh nữa!’’
…..
Cùng lúc đó, Đồ Nam, người đàn ông vừa bị cúp điện thoại hiện rõ sự ngạc nhiên trên khuôn mặt, mấy người bên cạnh hỏi : “Sao rồi? Boss nói có phải tăng ca không?’’
“Không.’’
Hắn thu lại vẻ ngạc nhiên, tỏ ra thần bí nói: “Các cậu đoán xem tôi vừa nghe được một bí mật kinh thiên động địa gì? Boss của chúng ta thế mà cùng vợ đi dạo siêu thị đấy! Chao ôi, anh ta sẽ cùng người khác ra ngoài đấy, mặt trời mọc hướng Tây mất rồi.’’
Đồ Nam vừa dứt lời, tất cả mọi người bên dưới đều xôn xao.
Ngày thường, ông chủ của bọn họ chưa bao giờ đề cập bất cứ chuyện gì liên quan đến vợ của mình. Thậm chí lúc mới kết hôn còn không tổ chức tiệc cưới, đến nay bọn họ vẫn chưa từng được diện kiến Trình phu nhân trong truyền thuyết kia.
Bây giờ nghe Đồ Nam nói chuyện này, nói không chừng mối quan hệ giữa hai người kia rất tốt, chẳng qua là tính tình Trình Uyển hướng nội, không thích thể hiện cảm xúc của mình ra bên ngoài mà thôi?
“Không phải vợ anh ta đang đòi ly hôn sao?’’ Một người phụ nữ duy nhất trong phòng tên An Nhu cắn cắn môi, dè dặt nói.
“Em đừng nói nhảm nha! Boss không thích người khác nói lời ong tiếng ve đâu.’’
“Đâu có, bạn của em và vợ của anh ấy thỉnh thoảng sẽ đi chơi với nhau, em cũng mới biết chuyện này gần đây.’’
Một đám đàn ông độc thân lập tức cảm thấy hứng thú : “Chị dâu trông như thế nào? Có xinh đẹp không? Tình tình ra sao?’’
Đây mới là điều bọn họ quan tâm nhất.
Nhớ đến khuôn mặt diễm lệ và trang điểm dày đậm theo một gu thẫm mỹ có thể nói là rất tệ, so với phong cách trang điểm theo tông nude tinh xảo của mình, ai tục tằng ai thời thượng chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận rõ. An Nhu khẽ liếm môi, chỉ lắc đầu mỉm cười.
“Trang điểm hơi đậm, không thể nhìn ra được.’’
….
Sống chung với nhau trong một thời gian ngắn, Nguyễn Thu Thu phát hiện Trình Tuyển có rất nhiều ưu điểm.
Sẽ chủ động đi đổ rác, đẩy xe đẩy khi đi siêu thị, sẽ chủ động trả tiền mà không cần cô mở miệng, yên lặng không ồn ào.
Điểm quan trọng nhất là sẽ làm như không nghe thấy không hỏi han với những hành động khác thường của Nguyễn Thu Thu, điều này khiến cho cô có thể thoải mái thể hiện bản thân của mình mà không cần phải ngụy trang.
Không, phải nói rằng, anh ta không hề quan tâm tâm đến bất cứ điều gì, kể cả chính mình.
Nguyễn Thu Thu vốn dĩ muốn hỏi Trình Tuyển có muốn cùng ăn cơm với cô hay không, nhưng khi về nhà, anh ta sẽ lập tức thả túi đồ trong tay xuống rồi đi thẳng vào trong thư phòng. Nhìn cánh cửa dần dần đóng lại, cô bĩu môi nhún vai, quyết định tự mình nấu một tô mỳ ăn.
Buổi tối, Nguyễn Thu Thu thoải mái lăn qua lộn lại trên chiếc giường rộng lớn. Cô đã nghĩ đến việc sẽ ngủ một giấc thật ngon đến tận sáng, sau khi thức dậy sẽ đến trung tâm thương mại mua một ít quần áo.
“Đinh đông đinh đông…’’
Chuông điện thoại di động lại vang lên, tựa như đòi mạng từng hồi từng hồi không ngừng nghĩ.
Nguyễn Thu Thu nhìn vào cái tên của người liên lạc, là một dãy số xa lạ, không nhấc máy, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Chẳng mấy chốc, đối phương lại gửi đến mấy tin nhắn, có vẻ như đang rất tức giận, thậm chí còn không thèm che giấu.
Trong lịch sử trò chuyện WeChat , nguyên chủ lại đánh dấu người này là tiểu bảo bối.
Hướng Nhung, một một tiểu bạch kiểm thích lợi dụng những người có tiền, tâm tư không tốt, không biết nguyên chủ này của cô ngu thật hay giả vờ ngu ngốc mà lại giao lưu kết bạn, thậm chí đưa tiền cho những loại người không rõ ràng này, còn hứa hẹn sau khi ly hôn sẽ cầm tiền kết hôn với hắn?
Những kẻ chuyên đi đào mỏ, hủy hoại gia đình của người khác, tất cả đều là kẻ thù không đội trời chung.
Hướng Nhung vẫn đang kiên trì gửi tin nhắn, một cái lại một cái, như thể sợ Nguyễn Thu Thu chơi trò mất tích, chỉ kém chưa đuổi theo đến tận cửa nhà người ta. Ngay lúc này, cô còn nhận một tin nhắn được gửi đến từ cái người được chú thích là bạn tốt Vân Vân, tỏ vẻ khuyên bảo.
“Thu Thu, có phải cậu đang tức giận chuyện gì không, tính tình của Hướng Nhung là vậy đấy, cậu đừng so đo với hắn, chúng tớ vẫn đang chờ tin tức tốt của cậu đấy.’’
“Đúng rồi, chuyện ly hôn của cậu như thế nào rồi, ngày mai chúng ta mở tiệc chúc mừng chứ?’’
Nguyễn Thu Thu nhìn vào cái tên này, rất quen thuộc, trong giới bạn bè, cô ta và nguyên chủ có rất nhiều bức ảnh được chụp chung với nhau, còn có Hướng Nhung, rõ ràng vị bạn tốt này có mối quan hệ thân thiết với hắn.
Hướng Nhung là do cô gái này giới thiệu, nói khó nghe một chút thì chính là người dẫn mối, quan hệ giữa bọn họ chưa chắc đã trong sạch.
Rắc rối không bao giờ tránh được, chẳng còn cách nào khác ngoài việc tự mình giải quyết đó. Nguyễn Thu Thu bình tĩnh ngồi thẳng người lại, lần lượt gửi tin nhắn cho cả hai bên.
“Hương Nhung, ngày mai chúng ta gặp nhau đi.’’
“Vân Vân, ngày mai tớ sẽ dẫn theo Hướng Nhung đi gặp cậu, không gặp không về.’’
Nguyễn Thu Thu tắt điện thoại.
Cô đang rất muốn xem xem, hai người này rốt cuộc đang định giở trò gì?
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận