TÌM NHANH
XUYÊN THÀNH VỢ CŨ CỦA NAM PHỤ
View: 14.506
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 19
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC

Nguyễn Thu Thu không biết nguyên chủ đã từng gặp qua những người này hay chưa nên hơi khó mở lời, chỉ có thể đứng yên một chỗ tiếp nhận ánh mắt quan sát của mấy người bọn họ.

 

Trình Tuyển vô cùng bình tĩnh nói: “Vợ tôi.’’

 

Đồ Nam và Tiêu Phàn thiếu chút nữa đã bật thối lên câu mẹ kiếp nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Cố Du lại đành phải gắng gượng kìm nén nuốt trở về. Hai người bọn họ ngẩn người ra, hoàn toàn không thể ngờ được rằng chị dâu lại xinh đẹp như vậy.

 

Công ty của bọn họ đích thực là công ty hòa thượng dương thịnh âm suy, tỷ lệ trai gái hoàn toàn chênh lệch nhau,  người vừa xinh đẹp lại khí chất như An Nhu nhất định là nữ thần trong công ty, ngay cả khi cô thỉnh thoảng nổi nóng bọn họ cũng không thể bày ra vẻ mặt tức giận.

 

Nhưng bây giờ so sánh với Nguyễn Thu Thu, lúc trước thấy An Nhu xinh đẹp như thế nào thì cũng ngay lập tức bị lu mờ.

 

Lúc đầu nghe An Nhu kể qua như vậy mấy người còn tưởng rằng đó là một người phụ nữ không được ưa nhìn cho lắm, tất cả đều đã chuẩn bị xong tinh thần, lúc này đột nhiên nhìn thấy đại mỹ nữ Nguyên Thu Thu xinh đẹp đứng trước mặt, bọn họ còn hơi sững sốt, lắp ba lắp bắp, không biết nên nói gì mới phải. Hai người đàn ông to lớn đỏ mặt tía tai, vò đầu bứt tai, ghen tị đến mức xanh mắt rồi.

 

Có một người vợ xinh đẹp như thế này, tính cách lại rất tốt, còn là một đầu bếp giỏi, Trình Tuyển chắc chắn là người chiến thắng cuộc sống này rồi.

 

Hai người rất muốn kêu một tiếng chị dâu nhưng đành phải cố nhịn lại. Danh tính của Trình Tuyển trước mặt người ngoài là một bí mật, cho dù là Cố Du cũng không được.

 

Trái ngược với những người khác, sắc mặt An Nhu trắng bệch, vô thức siết chặt chiếc nĩa trong tay mà không hề hay biết. Cô nhớ rõ ràng, lúc trước hỏi thăm tin tức về người vợ trong truyền thuyết của Trình Tuyển, người khác còn nói với cô rằng đó là một người phụ nữ diêm dúa lòe loẹt lại còn giả tạo khiến người khác kinh tởm, nhưng tại sao hôm nay lại như biến thành người khác thế này?

 

Không! Điều này là không thể!

 

Trong lòng Đồ Nam chỉ đơn giản nghĩ rằng chị dâu rất xinh đẹp, cũng rất nhiệt tình không tiếc lời khen ngợi: Vợ… Vợ lão Trình thật sự rất xinh đẹp.’’

 

Tiêu Phàn: “Khụ, khụ, khụ.’’

 

Những lời như thế này, tại sao lại cảm thấy có gì đó là lạ nhỉ?

 

Trình Tuyển nhàn nhạt nhìn về phía Nguyễn Thu Thu giới thiệu: “Một số bạn bè cùng nhau ăn một bữa cơm.’

 

Anh biết Nguyễn Thu Thu tuyệt đối sẽ không bao giờ hỏi lung tung này nọ, cũng biết mấy người còn lại nhất định sẽ không chủ động công khai thân phận của mình với cô ấy, cho nên không hề lo lắng sẽ bại lộ.

 

Ai có thể nghĩ tới một ông chủ lớn như anh lại phải giấu giếm thân phận với vợ mình mới không phải ly hôn.

 

Nguyễn Thu Thu chưa bao giờ quan tâm đến những tin tức bát quái về công ty Gia Trừng, cô chỉ thấy Đồ Nam nhìn có vẻ hơi quen mắt nhưng lại không thể nghĩ ra mình đã thấy ở nơi nào. Giờ phút này trong lòng cô chỉ còn một cảm khái – Hóa ra Trình Tuyển cũng có bạn bè nha.

 

Trưởng thành rồi! Chắc bác gái rất vui mừng và yên tâm.

 

Cố Du ngược lại vô cùng ngạc nhiên nói: “Thật trùng hợp, thế mà chúng ta cũng có thể xem như quen biết nhau nhỉ?’’

 

Nguyễn Thu Thu ngượng ngùng gật đầu, thật sự không ngờ lại vừa khéo như thế, cô tươi cười chào hỏi: “Xin chào, tôi là Nguyễn Thu Thu.’’

 

Hai người vừa nói như vậy, những người khác đều ngẩn người.

 

Bọn họ không thể ngờ được rằng Cố Du lại quen biết với chị dâu, Đồ Nam và Tiêu Phiền nhìn hai người kia bằng ánh mắt kỳ quái, trong đầu đang tưởng tượng đến chuyện trên đỉnh đầu Trình Tuyển đội một chiếc nón xanh nặng mười tấn, mà còn là do đích thân Cố Du đội lên.

 

“….”

 

Cố Du yên lặng trong chốc lát, sau đó nửa ngạc nhiên nửa nghi ngờ hỏi: “Chẳng lẽ cô là Thu Thu Thu?’’

 

Nguyễn Thu Thu kinh ngạc: “Anh là?’’

 

Hắn cười cười, vô cùng khách khí xen lẫn chút nuối tiếc nói rõ thân phận của mình: “Cố Quốc Thần Du.’’

 

Cả thế giới trong game đều biết Cố Quốc Thần Du có ý với Nguyễn Thu Thu, mấy người quần chúng ăn dưa Đồ Nam biết Thu Thu Thu là chị dâu nhưng tình huống lúc này khiến cho hai người bọn hơi lúng túng. Xong rồi, xong rồi, Cố Du này không vừa ý người nào lại cứ khăng khăng vừa ý vợ của boss, để cho hắn vào Gia Trừng chẳng khác nào dẫn nói về nhà.

 

Nguyễn Thu Thu nhìn hắn, nhất thời cũng ngẩn người ra.

 

Các nhân vật trong trò chơi đều thuộc về thế giới võng du, tựa như mọi người đều không tồn tại chân thực. Mà bây giờ, Cố Du lại đang đứng trước mặt cô một cách chân thực nhất, Nguyễn Thu Thu vẫn còn nhớ rất rõ những trải nghiệm vinh quang trong mấy năm tiếp theo của hắn, còn nhớ những nổi đau và lời độc thoại bày tỏ của hắn, trong khoảnh khắc này dường như có một sợi chỉ vô hình kéo tất cả nhân vật trong truyện đến trước mặt cô.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

 

Trình Tuyển trong sách chẳng qua chỉ là một nhân vật phụ được đề cập trong mấy câu văn, không giống như Cố Du, Nguyễn Thu Thu đã từng chứng kiến con đường tình yêu của hắn và Từ Bích Ảnh.

 

Lúc đó cô còn cảm thấy người đàn ông xuất sắc này kết đôi với Từ Bích Ảnh thì thật là đáng tiếc, trong bụng tràn đầy ói máng không chỗ phát tiết.

 

Bây giờ ngẫm nghĩ lại một chút, nó thật sự là một câu chuyện thần kỳ.

 

Cô chính là một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết này.

 

Nhưng những người khác lại không nghĩ vậy, bọn họ chỉ cảm thấy rằng Nguyễn Thu Thu đang nhìn chằm chằm vào Cố Du không buông bằng một ánh mắt phức tạp, trong lòng Đồ Nam âm thầm kêu hỏng bét. Chẳng lẽ chị dâu thật sự có ý gì với Cố Quốc Thần Du thật sao, nhưng mà sau khi ngẫm nghĩ một chút cũng có thể lắm chứ, boss bọn họ đần độn không hiểu phong tình, chỉ cần nhìn qua một chút cũng biết là người bị động, nào giống như người đàn ông ấm áp hấp dẫn như Cố Quốc Thần Du đây.

 

Cố Du: “Đúng dịp như vậy, không bằng chúng ta cùng ngồi xuống…’’

 

Trình Tuyển bỗng nhiên đưa tay xách túi mua sắm của Nguyễn Thu Thu lên, cắt đứt lời nói tiếp theo của Cố Du.

 

Cơ thể của anh vừa vặn ngăn chặn tầm nhìn của hắn, không nóng không lạnh mở miệng nói: “Về nhà thôi.’’

 

Nguyễn Thu Thu chớp chớp mắt: “A… Được.’’ Cô cũng muốn về nhà, trở thành tâm điểm chú ý của nhiều người như vậy khiến cô không được tự nhiên lắm.

 

Trình Tuyển và Nguyễn Thu Thu vừa sánh vai rời đi, sắc mặt An Nhu ngay lập tức thay đổi, mặc dù có danh xưng là mỹ nhân dịu dàng nhưng lúc này trên khuôn mặt của cô ta thậm chí còn chẳng có một chút ý cười nhàn nhạt, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người kia, đôi môi xinh đẹp mím chặt thành một đường thẳng tắp, ánh mắt hơi sắc bén.

 

Cô không tin bọn họ có thể hòa thuận ở chung một chỗ với nhau, lại càng không tin Trình Tuyển sẽ yêu một người phụ nữ như vậy.

 

“Thật sự không ngờ tới lại là một đại mỹ nhân.’’

 

“Đúng vậy… Thôi đừng nói nữa, tôi ghen tị đến phát khóc rồi.’’

 

Cố Du nhìn vẻ mặt của bọn họ, trầm ngâm suy nghĩ.

 

Hắn hỏi: “Lão Trình vừa nãy, chính là Lý Tư Đặc?’’ Mặc dù là hỏi nhưng giọng điệu lại khẳng định.

 

Đồ Nam nói: “Nhớ phải giữ bí mật.’’

 

Cố Du: “Yên tâm đi, tôi không phải là người lắm mồm.’’

 

Hắn khẽ mỉm cười nhưng trong đầu lại tràn ngập hình ảnh Nguyễn Thu Thu tươi cười chìa ra bàn tay mềm mại phấn nộn ra trước mặt mình, nhất thời khiến lòng hắn rung động.

 

Hai người kia vừa đi, những người còn lại cũng không có tâm trí để ăn cơm nữa, nhanh chóng trả tiền rồi rời khỏi nhà hàng. Đồ Nam và Cố Du cùng lên một chiếc xe, dự định trên đường đi sẽ tranh thủ nói chuyện với hắn một chút, còn Tiêu Phàn thì xung phong nhận việc lái xe đưa An Nhu về nhà.

 

Dọc theo đường đi, sắc mặt An Nhu vẫn trầm xuống, chỉ cần nghĩ tới việc lúc này Trình Tuyển cũng về nhà cùng người phụ nữ kia, sự ghen tị trong lòng lại hoàn toàn bùng cháy, đem cô nhai nuốt ngấu nghiến.

 

Đối với con người Trình Tuyển, cô vẫn hiểu đôi chút.

 

Anh nói ba chữ “Về nhà thôi”, chắc chắn đã xem Nguyễn Thu Thu như người nhà mà đối đãi.

 

Tiêu Phàn liếc nhìn An Nhu qua kính chiếu hậu một cái, dè dặt hỏi: “An Nhu, em không khỏe sao? Anh nhìn sắc mặt em dường như không được tốt lắm.’’

 

An Nhu ngồi ở hàng ghế sau đột nhiên nhẹ nhàng hỏi: “Anh nói xem, em và Nguyễn Thu Thu người nào đẹp hơn?’’

 

Tiêu Phàn là một người đàn ông thẳng thắn, không hề do dự mà trả lời: "Đương nhiên là chị dâu đẹp hơn rồi, đúng là người đẹp nhất trong ngàn người, nhưng mà…’’ Hắn dịu dàng nói, “Trong lòng anh em là người đẹp nhất.’’

 

"..."

 

An Nhu bị lời an ủi của hắn làm cho tức gần chết.

 

*

 

Bên này cũng không phải là cảnh tượng vợ chồng hài hòa tình yêu tràn đầy như mọi người đang tưởng tượng.

 

Trên đường về nhà đều đắm chìm trong bầu không khí xấu hổ.

 

Nguyễn Thu Thu cố giả vờ như không có chuyện gì thản nhiên ngồi trên taxi, Trình Tuyển đang ở bên cạnh cô cũng không nói gì, hai người đều ăn ý trầm mặc. Trong lòng càng chột dạ áy náy, Nguyễn Thu Thu quyết định phá vỡ sự im lặng: “Chuyện này… Tôi thấy anh cũng không ăn được nhiều lắm, chắc giờ đang đói bụng nhỉ.’’

 

Trình Tuyển sâu xa trả lời; “Không sao, tùy tiện thôi.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “…”

 

Được rồi, lần này bị nắm thóp, cứ coi như cô xui xẻo.

 

Nguyễn Thu Thu hắng giọng một cái, định lấy công chuộc tội, “Vậy có muốn tôi làm cho anh một chút đồ ăn gì đó không?’’

 

Trình Tuyển sâu xa nói: “Tùy tiện một cái gì đó là được rồi.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “….”

 

Cô vẫn nên im miệng thì hơn.

 

Cô yên lặng quay đầu sang chỗ khác nhìn ra ngoài cửa sổ. Không khí trong buồng xe hơi ngột ngạt, Nguyễn Thu Thu hạ cửa kính xuống, chừa lại một khẽ hở nhỏ cho không khí lưu thông nhanh hơn, cơn gió lạnh lẽo lập tức đập vào mặt khiến cô không hề để phòng run rẩy một cái.

 

Âm thanh sâu kín của Trình Tuyển ở bên cạnh lại tiếp tục vang lên: “Ăn no căng rồi sao?’’

 

Nguyễn Thu Thu lệ rơi đầy mặt: “…”

 

Bây giờ thì cô đã biết bài học kinh nghiệm đau thương khi đắc tội với một người tham ăn là như thế nào rồi, lần sau cô nhất định sẽ không đi ăn một mình nữa đâu. Tuyệt đối!

 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

 

Sau khi xuống taxi, mưa đã tạnh.

 

Mặt đất ẩm ướt lầy lội hơn trơn trượt, may mắn còn có Trình Tuyển giúp cô xách mấy túi đồ nên cô có thể rảnh tay mà túm chặt vạt áo khoác tránh để cho bùn đất bắn lên.

 

Bước chân của Trình Tuyển không chậm, Nguyễn Thu Thu theo anh suốt quãng đường, tiếng giày cao gót nện trên bậc thang phát ra âm thanh lộp cộp.

 

“Đúng rồi,” Nguyễn Thu Thu chợt nhớ đến chuyện vừa rồi, “Tại sao Cố Du lại ăn cơm cùng anh, là vì chuyện game sao?’’

 

Trình Tuyển nhàn nhạt “Ừ” một tiếng

 

Nguyễn Thu Thu đang chờ đợi những lời giải thích tiếp theo, nhưng không ngờ Trình Tuyển chỉ ừ một tiếng rồi lại tiếp tục im lặng.

 

Nguyễn Thu Thu: “???”

 

Cái người này thật thù dai mà.

 

Nguyễn Thu Thu ở sau lưng Trình Tuyển làm một cái mặt quỷ nhưng đối phương chợt quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch đang giương nanh múa vuốt của cô.

 

Thời gian như ngừng trôi ở trong khoảnh khắc này.

 

“…”

 

“…”

 

Nguyễn Thu Thu: “Khụ, khụ, lần sau khi nào quay người lại anh có thể báo trước cho tôi một tiếng được không?’’

 

Trình Tuyển nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, dưới ánh đèn mông lung, đôi mắt anh đen nhánh sâu thắm, sâu đến mức dường như không nhìn thấy đáy khiến Nguyễn Thu Thu hoàn toàn quên mất mình nên nói gì cho phải.

 

Trình Tuyển nuốt lại câu hỏi “Cô rất quan tâm đến Cố Du sao?’’ vào trong bụng.

 

Anh chậm rãi nói: “Tôi muốn ăn mỳ trứng gà.’’

 

“…A” Hóa ra là cái này.

 

Nguyễn Thu Thu lập tức thả lỏng tinh thần, cô còn tưởng rằng Trình Tuyển muốn nói chuyện gì quan trọng cơ, kết quả trong đầu người này thực sự chỉ nghĩ đến việc ăn uống mà thôi.

 

"Được, không thành vấn đề.’’

 

*

 

Ngay khi Trình Tuyển đang phát huy tình thần ăn uống thì chatbox của nhóm đã được Đồ Nam đổi thành "Không gì ngon bằng sủi cảo’’, mấy người điên cuồng spam, chỉ trong chốc lát, tin nhắn cuộc trò chuyện đã đến đến 99+.

 

Đồ Nam: "Chị dâu là một người rất rất xinh đẹp, cực đẹp luôn.’’

 

Tiêu Phàn: "Tôi có thể làm chứng, cậu không biết đâu, mấy người bọn tôi ở đó đều ngạc nhiên đến sững sốt.’’

 

Phó Tử Trừng: "Mẹ kiếp! Tôi chỉ mới không đi cùng có một buổi mà đã bỏ qua một chuyện lớn như vậy ??? Tại sao các cậu lại không gọi tôi ???’’

 

Phó Từ Trừng :"Đẹp đến nhường nhào?? Làm thế nào bây giờ, tại sao tôi lại nghĩ đến việc yêu cầu boss chụp ảnh nhỉ ? Có phải tôi điên rồi không ?’’

 

Đồ Nam : "Đừng nói cậu, có thể ngày mai tôi cũng không còn được nhìn thấy mặt trời.’’

 

Tiêu Phàn : "Vẻ mặt Đồ Nam lúc đó thật là, nhìn chằm chằm vào chị dâu nhỏ giống như chó thấy thịt ấy, thậm chí còn không thèm chớp mắt một cái.’’

 

Phó Tử Trừng : "Tôi bế quan đây, trời ạ, tôi rất muốn khóc, tôi muốn gặp mặt chị dâu a a a …’’

 

Khoảng mười phút sau.

 

[Trình Tuyển đã sửa đổi lại trên chatbox thành "Group chat.’’]

 

[Đồ Nam bị xóa khỏi nhóm]

 

Một lát sau, trong nhóm xuất hiện giọng nói của Trình Tuyển, âm thanh trong trẻo êm tai, giọng điệu bình thản không nhấp nhô :

 

"Muốn làm thêm giờ không?"

 

Hai kẻ hèn mọn còn lại run lẩy bẩy.

 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (168 Bình Luận)