TÌM NHANH
XUYÊN THÀNH VỢ CŨ CỦA NAM PHỤ
View: 12.168
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 40
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC

Theo yêu cầu của công ty, Nguyễn Thu Thu mở một tài khoản Weibo để phục vụ cho công việc của mình, trầm tư suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cô cũng đã nghĩ ra một cái tên không liên quan đến chữ “Thu”, hao tâm tổn trí mất một ngày, thiếu chút nữa cô đã tùy tiện đặt cái tên “Phế vật chết ngay tại chỗ.’’

 

Theo như cô thư ký nhỏ kể lại rằng, lúc đó tổng giám đốc Đồ nghe được cái tên Weibo của Nguyễn Thu Thu, cơ mặt co quắp, đôi môi mấp máy tựa như muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng lại nuốt xuống những lời sắp được bật thốt ra ngoài.

 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Tay hắn gõ lên mặt bàn một cái, gật gù nói: “Chà… Phì điểu tiên phi*… Cái tên này, rất hay, rất hay.’’

 

(Phì điểu tiên phi: Con chim mập bay đầu tiên.)

 

Nguyễn Thu Thu có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ buồn cười nhưng lại không thể cười của Đồ Nam.

 

Hắn không cảm thấy cái tên này rất đáng yêu sao?

 

Nguyễn Thu Thu tự mình tỏ vẻ, cô vẫn rất hài lòng.

 

Tài khoản Weibo “Phì điểu tiên phi” được thành lập, được đính kèm tên tuổi họa sĩ của “Hiệp khách hành”, cộng thêm thông báo chính thức của công ty, ngay lập tức thu hút nhóm quần chúng ăn dưa đầu tiên tràn vào Weibo, nhưng chỉ thấy duy nhất một bài viết:

 

Phì điểu tiên phi: Hello, buổi tối nay mọi người ăn gì vậy? Cho tôi tham khảo một chút được không.

 

Vì thế các cư dân mạng đến đây ngay lập tức quên đi ý định ban đầu, nhao nhao bình luận bữa ăn tối của mình dưới bài đăng, cũng có không ít hình ảnh của mọi người đã được đưa lên thành bình luận hàng đầu. Tương tác tốt đã trở thành một nơi giao lưu bữa tối quy mô lớn, phong cách rõ ràng.

 

Khoảng hai giờ sau, Phì điểu tiên phi" lại cập nhật một bài viết, chỉ ghi đơn giản mấy chữ: Cơm tối.

 

Bên dưới là bức ảnh chụp mỹ thực chưa qua chỉnh sửa, trên bàn bày mấy đĩa thức ăn thường ngày trong gia đình, có thịt có rau, hồng hồng xanh xanh trông rất đẹp mắt, cộng thêm hai chén cơm trắng thành công khơi dậy khẩu vị của người xem.

 

“Oa oa, những thứ này là chủ Weibo tự làm sao? Đã biết vẽ lại còn biết nấu ăn, quả thật là nàng tiên nhỏ.’’

 

"Người bên cạnh bạn là ai vậy?’’

 

“Hâm mộ quá! Tôi cũng muốn ăn!’’

 

“Cuộc sống thần tiên nha, thật ghen tị!’’

 

Những người không biết còn nghĩ đây là một blogg chuyên về ẩm thực, những bài đăng hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện công ty, những bình luận cũng chỉ thảo luận về ăn uống, lẻ lẻ chỉ có một vài cái đen tối ngốc nghếch, nhưng cũng nhanh chóng bị trôi đi, giống như viên đá chìm xuống nước, biến mất không để lại dấu vết.

 

Ở trong thế giới thực trước kia Nguyễn Thu Thu cũng đã từng mở tài khoản Weibo, chỉ có điều lượt tương tác ít hơn bây giờ rất nhiều. Vào thời điểm đó, cô cũng chia sẻ một vài bức tranh ngẫu hứng của mình, thỉnh thoảng còn có một số địa điểm du lịch nổi tiếng, số lượng fans hoạt động không nhiều, nhưng tất cả đều hài hòa.

 

Hiện nay, lượng fans đã trở nên ngày càng nhiều, chỉ trong vòng một đêm đã nhận được rất nhiều tin nhắn riêng tư và tag, khiến Nguyễn Thu Thu có chút thấp thỏm không yên. Nhưng cũng may chỉ có một số ít người xoi mói gây chuyện, còn lại phần lớn đều là mấy bạn đọc đáng yêu dễ thương. Cô theo yêu cầu của công ty cố ý úp mở một vài bản phác thảo chưa hoàn thành, và cứ thế lượng người theo dõi Weibo này không ngừng tăng lên, chỉ qua mấy ngày ngắn ngủi đã phá vỡ con số một trăm ngàn người.

 

Nguyễn Thu Thu hơi ngạc nhiên: “Thật không ngờ lại có nhiều người như vậy.’’

 

Theo lý mà nói, một trang chủ Weibo ít khi cập nhật trạng thái lại không kinh doanh như cô hẳn là rất vắng vẻ mới đúng.

 

“Đây là chuyện đã nằm trong dự liệu rồi.’’ Lão Mạnh tiến lên phía trước, híp mắt mỉm cười nhìn Nguyễn Thu Thu, “Đừng nói là bọn họ, ngay cả tôi khi nhìn thấy Weibo của cô cũng cảm thấy rất ấm áp. À, đúng rồi, cô có thể dạy tôi làm bánh cà ri như thế nào không, vợ tôi nhìn thấy thèm, nói muốn ăn.’’

 

Nói xong, lão Mạnh đặt một túi táo đông trên bàn làm việc của Nguyễn Thu Thu.

 

“Đây là đặc sản của quê cô ấy, nói là đưa cho cô một phần, bề ngoài trông có vẻ bầm dập xấu xí như thế này thôi, nhưng bên trong lại rất ngon ngọt, giòn tan, mùi vị cũng không tệ lắm.’’

 

Nguyễn Thu Thu không ngừng nói lời cảm ơn.

 

Trong khoảng thời gian này, thái độ của các nhân viên trong công ty đối với Nguyễn Thu Thu đã thay đổi rất lớn. Không chỉ tôn trọng hơn mà còn không dám tùy tiện phản bác lời nói của cô nữa, ánh mắt từng người từng người nhìn cô giống như đang nhìn một ông chủ lớn. Đùa sao, ngay cả tổng giám đốc Đồ cũng một mực tôn trọng Nguyễn Thu Thu, nếu như bọn họ còn không biết thức thời, há chẳng phải là ở không đi gây sự sao.

 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Ban đầu Nguyễn Thu Thu muốn hòa nhập với đồng nghiệp trong công ty, nhưng sau đó cô mới nhận ra rằng mình không cần phải ép buộc dung nhập với mọi người. Lúc trước cô là người nhảy dù nửa đường, chức vị không thấp, bây giờ lại trở thành một nhân viên nóng cốt lại càng không có cách nào hòa nhập với bọn họ nữa, điều đó chỉ làm đôi bên cảm thấy áp lực gánh nặng cho nhau mà thôi.

 

Đối với lời giải thích của cô, lão Mạnh chỉ cười một tiếng, nói là cô cảm thấy tốt là được rồi, cứ yên tâm hoàn thành công việc của mình.

 

Màn thể hiện của Cố Du ở cuộc họp thường niên của công ty không tệ chút nào, công việc gần đây rất suôn sẻ, liên tục thực hiện nhiều cuộc phỏng vấn khác nhau, có thể thường xuyên  nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của hắn xuất hiện trên nhiều phương tiện truyền thông cũng như internet. Ngoại hình và năng lực xuất sắc như nhau, người như vậy có thể nào không có người mến mộ được sao.

 

Nguyễn Thu Thu đã từng gặp hắn một lần ở  công ty, Cố Du lịch sự nhã nhặn, phong độ hòa nhã, hai người ăn ý không hề đề cập đến chuyện ngày hôm đó.

 

Cô không biết hắn bị ai bỏ thuốc, cũng không biết giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì, kết quả như thế nào.

 

Chỉ là khi vô tình xem một cuộc phỏng vấn của Cố Du, giới truyền thông hỏi hắn đã có người trong lòng hay chưa thì người này lại bày tỏ mình đang độc thân, Nguyễn Thu Thu biết rõ được con đường tình yêu của hắn và Từ Bích Ảnh chắc hẳn sẽ không đơn giản như trong sách đã viết đến.

 

Nếu như ở trong sách, lúc được hỏi những vấn đề liên quan đến chuyện này, trên mặt hắn sẽ vô thức nở một nụ cười ấm áp, sảng khoái tiết lộ mình đã có vị hôn thê, không chút kiêng kỵ.

 

Động thái đó của Cố Du lại tạo nên một làn sóng người hâm mộ.

 

Sau Tết, đầu tháng một, hắn sẽ tham gia thi đấu với tư cách là một trong những thành viên câu lạc bộ của Gia Trừng. Đây là cuộc thi cuối cùng cũng là trận trận chiến huy hoàng nhất trong cuộc đời của Cố Du, sau khi giành chức vô địch, nguyện vọng của mình đã được hoàn thành, hắn quyết định chuyển từ phía trước sân khấu sang làm việc sau cánh gà, bước thẳng sang giai đoạn thứ hai trong cuộc đời.

 

Không thể phủ nhận, bất kể là trong sách hay ngoài đời, Nguyễn Thu Thu đều đánh giá rất cao những người đàn ông như Cố Du, dịu dàng như không kém phần mạnh mẽ.

 

Câu chuyện đã phát triển đến trình trạng như bây giờ, Nguyễn Thu Thu đã không thể biết được cuối cùng Cố Du sẽ ở bên cạnh với người phụ nữ nào, nói không chừng vòng vo một hồi lại vừa khéo gặp gỡ người vợ kiếp trước của mình, tất cả là chuyện không thể biết trước được.

 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

“Nguyễn tiểu thư, đã đến nhà rồi.’’

 

Tiếng nhắc nhở của người tài xế khiến Nguyễn Thu Thu phục hồi tinh thần lại, nói một tiếng cảm ơn rồi xách túi táo về nhà. Cô vùi đầu vào trong chiếc mũ rộng lớn của áo khoác, chân tay vừa cứng vừa lạnh, chỉ còn lại hai ngón tay xách táo, run lập cập trở về nhà.

 

Trong phòng khách chỉ mở một ngọn đèn nhỏ, rèm cửa sổ được kéo lại, khiến căn phòng trở nên mờ tối, Nguyễn Thu Thu hơi sững hốt, hỏi: “Trình Tuyển?’’

 

Cửa phòng tắm được mở ra.

 

Trình Tuyển lau khô mái tóc ngắn ướt đẫm của mình, từ tốn nói: “Có mặt.’’

 

Nguyễn Thu Thu nghi ngờ nhướn mày: “Tại sao anh lại tắm vào lúc này.’’

 

Ánh mắt Trình Tuyển lơ lửng nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh: “Muốn tắm.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “…’’ Không có sức thuyết phục chút nào nhưng cũng không có lý lẽ để phản bác.

 

Đây đã là lần thứ tư trong mấy ngày gần đây, lúc Nguyễn Thu Thu tìm Trình Tuyển đều trùng hợp gặp phải cảnh tượng anh vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm. Một con người thường ngày xuất quỷ nhập thần, nếu như không phải thỉnh thoảng cô tỉnh dậy đi vệ sinh vào lúc sáng sớm hoặc đêm khuya nghe được trong phòng tắm của Trình Tuyển có tiếng rào rào nước chảy thì Nguyễn Thu Thu còn cho rằng anh không bao giờ tắm, trên người còn có thể tạo ra viên uống Thân thối trừng nhãn hoàn trong truyền thuyết kia cũng nên.

 

Ánh mắt hai người chạm vào nhau trong không trung.

 

Nguyễn Thu Thu kìm lòng không đậu đi lên phía trước, nắm lấy cánh tay Trình Tuyển, cố gắng ngửi ngửi trên người anh một cái.

 

"..."

 

"..."

 

Dưới ánh đèn mờ ảo, hai người chăm chú nhìn vào đối phương, cảnh tượng đẹp đẽ lạ thường. Cánh tay Nguyễn Thu Thu mềm mại mà lạnh như băng nắm chặt lấy cánh tay ấm áp và rắn chắc của Trình Tuyển, cô còn có thể cảm nhận được hơi nước bốc lên và mùi sữa tắm thoang thoảng.

 

Cô ngửa mặt nhìn anh, đuôi mắt đào hoa xinh đẹp khẽ nhếch lên, đôi môi đỏ mọng tạo thành một vòng cũng hoàn mỹ, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ nhọn.

 

Mặt cô hơi ửng đỏ, ánh mắt lấp lánh giống như vô số ngôi sao trên dải Ngân Hà.

 

Sau đó.

 

Cô khẽ nói: “Tại sao anh lại xít nước hoa sau khi tắm?’’

 

Trình Tuyển: “Cô ngửi sai rồi.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “Hai ngày trước tôi đã từng ngửi thấy mùi hương này, chính là nước hoa nam của Gucci đúng không?’’

 

Trình Tuyển: “Cô ngửi sai rồi.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “Hơn một ngàn tệ.’’

 

Trình Tuyển vẫn đủ tự tin: “Cô ngửi sai rồi.’’

 

Người nào đó liều mình phủ nhận.

 

Vốn dĩ Nguyễn Thu Thu muốn tặng cho Trình Tuyển một chai nước hoa coi như làm quà sinh nhật, nhưng sau khi thử một đống nước hoa lại phát hiện những mùi hương này thậm chí còn không bằng hương vị sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái của anh. Hơn nữa, người này không có nhiều cơ hội sử dụng nước hoa cho lắm, còn không bằng mua một đống đồ ăn vặt còn khiến ai đó hạnh phúc hơn.

 

Bây giờ nghĩ lại, có vẻ như Trình Tuyển còn rất thích nước hoa?

 

Và thế là Nguyễn Thu Thu hoa lệ hiểu lầm.

 

Nguyễn Thu Thu nói: “Tôi đi rửa táo trước.’’ Nói xong, cô liền đi đến phòng bếp, bỏ lại Trình Tuyển ngây người đứng tại chỗ.

 

Một cơm gió mát thổi qua, anh trầm mặc nghĩ, dường như hướng dẫn trên mạng không có tác dụng như vậy rồi. Rốt cuộc là anh đã sai ở bước nào nhỉ?

 

“Ồ, đúng rồi, kỳ nghỉ Tết dương lịch anh có ý định gì chưa?’’

 

Ngoài dự đoán của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển nhàn nhạt nói anh phải đi công tác.

 

Đi công tác?

 

Nguyễn Thu Thu mờ mịt: “Tại sao Tết còn phải đi công tác, có ai làm việc đâu?’’

 

Trình Tuyển lau khô những giọt nước trên tóc: “Là công việc cá nhân.’’

 

Nguyễn Thu Thu nhất thời phiền não.

 

Vậy thì kế hoạch của cô, há chẳng phải sẽ bị hủy hoại sao?

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (107 Bình Luận)