Bên ngoài liên tục sôi sục lan tuyền tin đồn về Gia Trừng, nói là đại boss bí ẩn phía sau cuối cùng cũng được lộ mặt, lời đồn truyền đi với một tốc độ chóng mặt không thể hiểu rổi, Đồ Nam cũng bận rộn đến sứt đầu mẻ trán.
Ảnh chụp của Trình Tuyển lộ ra bên ngoài, toàn bộ giới võng du trở nên náo động, nhao nhao xác định một điểm mấu chốt ----- Móa! Đại boss của Gia Trừng đẹp trai như vậy sao! Trong ống kính của những tên chó săn không hề khiến giá trị nhan sắc của Trình Tuyển giảm bớt một phần nào!
Việc giấu giếm thân phận không những không thể khiến cho danh tiếng của Gia Trừng sụt giảm mà Trình Tuyển còn mang về cho mình một lượng lớn fan hâm mộ cuồng nhiệt, ùn ùn kéo đến bên dưới Weibo của Gia Trừng một hai kêu chồng ơi, chồng à, cầu xin Trình Tuyển xuất đạo, điên cuồng đến mức có thể so sánh với một sự nổi tiếng của một minh tinh hạng A.
Weibo chính thức im lặng một lúc lâu cuối cùng chỉ đăng một bài viết.
Là một biểu tượng cảm xúc: “Không thể nào.’’
Cùng lúc đó, lại có một bài viết nói rằng Trình Tuyển đã kết hôn nhiều năm, vợ của anh ấy chính là họa sĩ Phì điểu phi tiên, hai vợ chồng nhà này nổi tiếng là khiêm tốn, không người nào phô bày thân phận thật sự của mình. Một đám người lại chạy đến Weibo của Phì điểu phi tiên xác nhận, lượn quanh một vòng, lại thấy Nguyễn Thu Thu đã cập nhật lại Weibo.
Thế là, dưới tình huống Nguyễn Thu Thu không biết rõ chuyện gì đang xảy ra, cô lại được đặt một biệt danh thân mật.
“Cô vợ nhỏ của tổng giám đốc bá đạo.’’
Nguyễn Thu Thu lên mang nhìn thấy biệt danh này: “…’’
Các nhân viên công ty lúc nghe được thông tin này lại tỏ ra vô cùng khiếp sợ. Lúc đầu bọn họ còn cho rằng Nguyễn Thu Thu là người đi cửa sau bước vào công ty, có một chút quan hệ với Đồ Nam, ai có thể ngờ được rằng cô ấy lại là vợ của đại boss thần bí trong truyền thuyết??
Chuyện này thực sự quá thân dân* rồi! Đơn giản đến mức hoàn toàn không ai có thể phát hiện ra.!
(Thân dân: Ý chỉ chính sách thân dân, gần gũi với người dân, thường xuất hiện trong những chính sách của các bậc vua chúa ngày xưa.)
Nói cách khác, phu nhân của boss xuất hiện giữa bọn họ, bọn họ chẳng những không chớp thấy cơ hội quý báu này mà còn mời rượu.
Nhớ lại sắc mặt khó coi của Trình Tuyển khi đến đón Nguyễn Thu Thu về nhà ngày hôm đó, mấy đồng nghiệp liên tục mời rượu Nguyễn Thu Thu xanh mặt, thức trắng đêm viết bản kiểm điểm yêu cầu được gửi đến cho Đồ Nam.
Lúc này, đại boss chân chính của chúng ta đang thong dong tự tại ở trong nhà…
Húp hai bát cháo trắng.
“…”
Tay nghề nấu nướng của Nguyễn Thu Thu rất tốt, ngay cả bát cháo trắng bình thường khi phối hợp với thức ăn kèm chua mặn vừa miệng đều có thể ăn rất nhiều. Trình Tuyển không thể chống lại thế lực nào đó đành phải miễn cưỡng húp cháo, thức ăn mỗi ngày đều là cháo, nhiều đến mức khiến Trình Tuyển cảm giác được mình cũng sắp biến thành chén cháo kia.
Nguyễn Thu Thu thì hay rồi, tự thiên vị cho mình, cái gì cũng ăn, vừa thưởng thức tô mỳ ngon vừa nhắc nhở Trình Tuyển không được ăn quá nhiều dưa muối, không tốt đối với vết thương.
Trình Tuyển nói ra yêu cầu của mình thứ N lần trong ngày: “Đi đến bệnh viện kiểm tra lại đi, tôi thấy vết thương này có vẻ như đã tốt hơn nhiều rồi.’’
Nguyễn Thu Thu tức giận nói: "Hôm nay mới là ngày thứ hai, anh là thần sao?’’
Có phải thần hay không tạm thời khó mà nói được, nhưng nếu cứ tiếp tục ăn như thế này có thể biến thành ma quỷ thật đấy.
Tình Tuyển yếu ớt thở dài một cái.
Nguyễn Thu Thu nhận ra được anh đang nhìn chằm chằm tô mỳ trước mặt mình, vội vàng ôm lấy, nói: “Cảm thấy tôi đang quấy rầy đến anh sao? Vậy tôi về phòng mình ăn đây.’’
Trình Tuyển: "Không cần. Ăn xong rồi chúng ta đi đến bệnh viện.’’
Nguyễn Thu Thu: "..."
Rốt cuộc người đàn ông này đang chấp niệm chuyện gì vậy? Cái người hai ngày trước còn oa oa kêu đau không phải là anh ta sao?
Một người húp cháo, một người ăn mỳ, Nguyễn Thu Thu tự cho rằng cảnh tượng này vô cùng hài hòa.
Kết thúc bữa cơm tối, Trình Tuyển rửa bát xong, lắc lư cầm khăn bước vào phòng tắm nhưng lại bị Nguyễn Thu Thu níu lại. Nguyễn Thu Thu lời ngay lẽ thẳng nói: “Không phải anh đã đồng ý với tôi không tắm mấy ngày nay rồi sao, nước sẽ dính vào vết thương đấy.’’
Một ngày chưa tắm còn chấp nhận được, hai ngày không tắm khiến anh cảm giác trên người mình đã bốc mùi rồi.
Trình Tuyển nói: “Người tôi sẽ bốc mùi mất.’’
Nguyễn Thu Thu trả lời rất đương nhiên: "Bốc mùi thì bốc mùi, không phải có một cái tên gọi là xú* nam nhân sao, ngay cả mùi trên người mình anh còn chê, có thể trông cậy vào người khác không chê anh sao?’’
(Xú: Thối, hôi.)
Trình Tuyển trầm mặc.
Dĩ nhiên không có cách nào phản bác? ? ?
Cuộc chiến của hai người bước vào giai đoạn giằng co một lúc lâu, cuối cùng, TrìnhTuyển đành phải thỏa hiệp, đồng ý với Nguyễn Thu Thu chỉ lau chùi sơ qua một lần, nhưng anh không thể tự mình gội đầu, thế là Trình Tuyển yêu cầu Nguyễn Thu Thu giúp.
Gội đầu chỉ là một chuyện đơn giản, Nguyễn Thu Thu không hề do dự đồng ý.
Trình Tuyển vọt vào phòng tắm, trên người ướt nhẹp, anh bọc mình trong một bộ quần áo ngủ đứng trong phòng tắm, Nguyễn Thu Thu theo sau hết nhìn đông lại nhìn tây ngó ngiêng quan sát một vòng. Mặc dù hai người đã ở chung một nhà lâu như vậy nhưng cô chưa bao giờ bước vào phòng tắm của Trình Tuyển, nó còn sạch sẽ hơn trong tưởng tượng của cô rất nhiều, gạch nền màu xanh nước biển, mặt gương sạch sẽ, đồ đạc không nhiều lắm nhưng ngăn nắp và trật tự.
“Oa, phòng tắm thật đẹp nha.’’
Nguyễn Thu Thu cầm lấy vòi hoa sen, vỗ vào cổ Trình Tuyển một cái, tỏ ý bảo anh hãy cúi đầu xuống. Trình Tuyển ngoan ngoãn nghe lời cúi đầu, dáng người của anh rất cao làm cho bồn rửa mặt dường như thấp hơn một nửa, nhìn chẳng tương xứng chút nào.
Nguyễn Thu Thu lầm bầm một câu: "Lớn lên cao như vậy làm gì không biết?’’
“Có thể bổ sung cho cô nha.’’
Anh vừa dứt lời, Nguyễn Thu Thu hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó lập tức quạu mặt đè cổ Trình Tuyển xuống: “Vào lúc này còn ngứa da đúng không, đứng vững đi, tôi chuẩn bị dội nước nóng đây.’’
.Sự thật chứng minh Nguyễn Thu Thu không nên đánh giá quá cao Trình Tuyển, từ lúc mới bắt đầu cho đến khi kết thúc, người này chưa từng yên tĩnh lúc nào.
“Nước nóng quá.’’
"Còn một chút thôi.’’
“Lạnh, cho nóng lên đi.’’
“Dầu gội đầu…’’
"Ngậm miệng!" Nguyễn Thu Thu hung dữ,
Trình Tuyển cúi đầu buồn bực ngậm miệng, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Dầu gội vào mắt rồi.’’
"A a a thật xin lỗi! Tất cả đều tại anh, tại sao anh không nói sớm.’’
"..."
Gội đầu xong, Nguyễn Thu Thu cầm máy sấy sấy tóc cho Trình Tuyển. Cô mở hơi nóng ra, nhẹ nhàng phe phẩy mái tóc anh. Ngọn tóc của người này vừa khẽ xoăn vừa xốc xếch, những sợi tóc đen nhánh nhìn qua thì có vẻ như rất mềm mại, nhưng thực tế thì vừa cứng lại đâm. Nguyễn Thu Thu cào tới cào lui trên đầu của Trình Tuyển giống như đang tróc hạt ngô, để cho tóc nhanh khô hơn một chút.
Giọng nói của Trình Tuyển rất nhỏ nhẹ: “Tôi có thể hỏi tại sao không?’’
Tiếng máy sấy hoạt động hơi ồn, Nguyễn Thu Thu hỏi lại: “Cái gì, cái gì? Anh nói lớn hơn nữa đi.’’
“Tại sao cô lại cảm thấy hỏng bét?’’
“…”
Bởi vì dây điện cắm máy sấy hơi ngắn, lại bị Nguyễn Thu Thu kéo một cái, bất ngờ rơi ra khỏi ổ điện, âm thanh ông ông ồn ào ngay lập tức biến mất, đúng lúc làm cô nghe rõ ràng câu hỏi kia của Trình Tuyển.
Nguyễn Thu Thu ngẩn người mấy giây, sau đó mới phản ứng được, dường như Trình Tuyển đang muốn nói đến chuyện trong bệnh viện hôm đó.
Có thể nói cung phản xạ của người này dài vô cùng, đã hai ngày trôi qua nhưng vẫn còn nhớ đến chuyện này để hỏi ra, Nguyễn Thu Thu thực sự bội phục.
Tóc đã được sấy khô xong rồi, Nguyễn Thu Thu xoa xoa đầu chó của anh ta, thu dây máy sấy tóc lại.
“Tôi hiểu ý anh, lòng tự trọng của một người đàn ông, cho dù giả thiết đặt ra rằng cũng có thể để ý… này. Nhưng chuyện này rất đơn giản, bởi vì chúng ta không có tình cảm với nhau còn tốt, một khi đã có tình cảm rồi thì lại rất tồi tệ.’’
Trên thực tế, Nguyễn Thu Thu luôn xem Trình Tuyển như một người bạn, người thân, hoặc là một người đặc biệt mà cô có thể ỷ lại.
Đồng thời, cô cũng rất lý trí, về phương diện tình cảm nam nữ, từ trước đến nay cô vẫn luôn biết cách kiềm chế bản thân, tránh cho những tổn thương không cần thiết xảy ra trên người mình.
Cô kiềm chế chính mình để không phải phạm sai lầm, cô tin tưởng Trình Tuyển cũng sẽ như vậy. Trong tính cách của Trình Tuyển thiếu hụt sự phụ thuộc về phương diện tình cảm, cuộc đời của anh ít khi xuất hiện phái nữ ở bên cạnh, cho nên mới nghĩ rằng sự tồn tại của cô tương đối đặc biệt.
Nếu như Trình Tuyển được thay đổi hoàn cảnh sống, nhất định sẽ không bao giờ cảm thấy cô là một nơi đáng giá để anh có có thể ỷ lại.
Nguyễn Thu Thu vẫn khăng khăng cho là như vậy.
Nói về tài nấu nướng, người giỏi hơn cô còn có vô số người, về vẽ tranh, cô cũng không phải là người không thể thay thế, một công ty lớn như Gia Trừng muốn tìm một họa sĩ tài năng thực sự dễ dàng như trở bàn tay. Nói về ngoại hình thì lại càng buồn cười hơn, chính xác mà nói, dung mạo này còn không đẹp bằng Trình Tuyển, nếu như anh muốn thì còn có rất rất nhiều cô gái vừa xinh đẹp vừa tài năng hơn xếp hàng chờ đợi.
Tính cách của cô không tốt, hiếu thắng không muốn nhận thua, còn luôn giương nanh múa vuốt với Trình Tuyển, âu cũng là dựa vào tính tình tốt của anh. Một đống tật xấu, Trình Tuyển có thể để mắt đến cô mới là lạ.
Mặc dù ngoài miệng Nguyễn Thu Thu vẫn luôn cười nhạo Trình Tuyển rằng cẩu nam nhân như anh thì có cô gái nào nhớ nhung không quên chứ, nhưng trong lòng cô lại hiểu rõ người bình thường chẳng thể nào so sánh được với sự ưu tú của Trình Tuyển.
Vì vậy, ngay từ khi bắt đầu, có lúc sẽ bị gương mặt xinh đẹp ấy mê hoặc nhưng Nguyễn Thu Thu chưa bao giờ mơ tưởng đến Trình Tuyễn dẫu chỉ là thoáng qua.
“Anh không nên suy nghĩ nhiều nữa Trình tổng à, nếu như anh gặp một cô gái nào đó không tệ thì phải ra tay nhanh một chút, anh cũng đã trưởng thành rồi.’’ Nguyễn Thu Thu bỏ máy sấy vào trong ngăn kéo, “ Tôi luôn ỷ vào anh cũng không phải là chuyện tốt, đúng không?’’
Trình Tuyển im lặng thật lâu.
"Không đúng."
Nguyễn Thu Thu đã đi được vài bước, không thể nghe rõ. Cô hơi sửng sốt quay đầu nhìn lại: “Anh vừa nói gì?’’
“Tôi nói…’’
“Đinh đinh đông đông…’’
Chuông điện thoại đi động cắt dứt lời nói của Trình Tuyển, anh cầm điện thoại lên, trên màn hình hiển thị cuộc gọi của Đồ Nam, anh lập tức bắt máy.
"Boss, có người muốn bôi đen chị dâu, tôi đã điều tra rồi, chắc chắn là người của Thụy Phương. Trước mắt vẫn còn đang xử lý chuyện này, anh đừng để chị ấy lên mạng, chị ấy nhất định sẽ không vui đâu.’’
Đương nhiên, tốt nhất Trình Tuyển cũng đừng xem thì càng thích hợp hơn nữa.
Những lời đồn trên mạng được truyền đi một cách chóng vánh, cái gì gọi là những người bạn tốt cùng trường ngày xưa đều đồng loạt đứng ra chứng minh cuộc sống riêng tư phóng đãng của Nguyễn Thu Thu, đã kết hôn còn đi trêu chọc khắp nơi, ông chủ lớn phía sau của Gia Trừng bị đội nón xanh mà không biết, thật là ngu ngốc hết mức.
Hơn nữa còn bổ sung thêm mấy chuyện vô cùng chân thực, lúc đầu khi nhìn thấy cái này, ngay cả Đồ Nam cũng giật nảy mình, còn cho là chị dâu thực sự làm ra những chuyện như thế này thật.
Giọng điệu của Trình Tuyển vẫn rất bình thản: “Tôi biết rồi.’’
Vừa dứt lời, ngay lập tức cúp máy.
Nguyễn Thu Thu hỏi: “Có chuyện gì vậy?’’ Cô có thể nhìn ra được vẻ mặt của Tình Tuyển không được vui cho lắm.
Trình Tuyển đứng lên, níu cánh tay Nguyễn Thu Thu lại, kéo cô đến phòng khách ngồi trên ghế sofa, sau đó bấm bấm trên di động của mình mấy cái, đợi đến khi đưa cho Nguyễn Thu Thu thì trên màn hình điện thoại đã hiện lên giao diện của một trò chơi dánh cho trẻ em.
Nguyễn Thu Thu hơi buồn bực: “Anh đang làm gì vậy?’’
“Chơi đến level 20 đi.’’
Nguyễn Thu Thu: "? ? ?"
Trình Tuyển đút một tay vào túi, cầm lấy điện thoại của Nguyễn Thu Thu: “Không được phép gian lận.’’
Nguyễn Thu Thu bày tỏ, đùa sao, cái trò chơi này ngay cả một đứa con nít ba tuổi cũng có thể chơi được, level 20 chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao.
Trình Tuyển cầm theo điện thoại di động của cô đi vào thư phòng, Nguyễn Thu Thu cũng không lo lắng Trình Tuyển sẽ lục lọi điện thoại của mình, tập trung tinh thần chơi game. Sao cô có thể vì cái trò game này mà bị Trình Tuyển xem thường?
Một tiếng sau.
Nguyễn Thu Thu: “Có lẽ tôi chỉ mới một tuổi rưỡi thôi.’’
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận