TÌM NHANH
XUYÊN THÀNH VỢ CŨ CỦA NAM PHỤ
View: 9.668
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 61
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC

Trượt tuyết là một môn thể thao  cực kỳ thách thức khả năng cân bằng cơ thể của mình.

 

Nguyễn Thu Thu tự xưng là một người chơi thể nào không tệ, mặc dù khả năng chơi game của cô vô cùng… Nhưng cô biết chơi cầu lông, tennis, bóng bàn nha!... Hình như giữa hai cái này không có liên quan gì đến nhau lắm.

 

Huấn luyện viên trượt tuyết vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng, có lẽ trước đó Trình Tuyển đã nói gì đó với cô ấy, cho nên từ đầu đến cuối cô ấy mới tỏ ra mềm mại như nước dạy dỗ Nguyễn Thu Thu, người không biết còn tưởng rằng đang dạy người yêu đấy. Cả người Nguyễn Thu Thu không được tự nhiên, căn cứ vào những lời hướng dẫn của huấn luận viên mà điều chỉnh động tác, nắm giữ trọng tâm.

 

Cô từ từ trượt xuống dốc, hai chân thành hình chữ bát (八), cố gắng  làm chậm tốc độ của mình.

 

Từ xa nhìn lại, động tác cẩn thận của Nguyễn Thu Thu trông thật khôi hài.

 

Vị nữ huấn luyện viên đi theo bên cạnh, ôn nhu khẽ mỉm cười: “Em gái nhỏ, người đàn ông vừa mới nói chuyện với em là anh trai em sao?’’

 

Nguyễn Thu Thu hơi sửng sốt: “Em gái nhỏ?’’

 

“Đúng vậy, trông em không lớn lắm nha.’’

 

Em gái nhỏ cái quỷ gì!

 

“Tôi là vợ của anh ta, tôi không nhỏ.’’ Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười.

 

Sắc mặt nữ huấn luyện viên khẽ thay đổi. Mới vừa rồi còn dịu dàng hòa nhã, hận không thể bày hết những tuyệt chiêu của mình, để cho Nguyễn Thu Thu có thể tận hưởng được cảm giác tuyệt vời của môn thể thao trượt tuyết này, cho đến khi Nguyễn Thu Thu vừa dứt lời, sắc mặt cô ta vừa xanh lại vừa đen, sự dịu dàng tan biến trong nháy mắt.

 

Nguyễn Thu Thu chăm chú nhìn sự thay đổi đặc sắc trên khuôn mặt người này, trong lòng yên lặng cảm khái, lại là một người phụ nữ ngu ngốc bị vẻ ngoài của Trình Tuyển lừa gạt thành công.

 

‘’Chúng ta tiếp tục luyện tập.’’

 

Giọng điệu huấn luyện viên ngắn gọn dúc tích và đơn giản, không mang theo chút tình cảm dư thừa nào.

 

Lần luyện tập này cũng không nhẹ nhàng cẩn thận như vừa rồi, Nguyễn Thu Thu thành công té nhào mấy lần chỉ trong vòng mấy chục phút, cả người đều là tuyết trắng.

 

Huấn luyện viên ở bên cạnh nhíu mày, tức giận nói : "Sao có thể ngu ngốc như vậy chứ?"

 

Rõ ràng trong khu trượt tuyết này nơi nơi đều có những tay mới té ngã, Nguyễn Thu Thu có được sự tiến bộ như bây giờ cũng được xem như là không tồi, nhưng vị huấn luyện viên này lại tỏ ra thiếu kiên nhẫn, khoanh hai tay trước ngực, sau đó thản nhiên rút điện thoại di động ra chơi.

 

Nguyễn Thu Thu nhẫn nhịn.

 

Dẫu sao cũng là tiền của Trình Tuyển, một khi đã nổi lên tranh chấp thì không thể nói đạo lý. Đây là địa bàn của người khác, nói thế nào đi chăng nữa phần thua thiêt cũng sẽ thuộc về thế yếu, cô không muốn bởi vì vấn đề nhỏ này mà làm hai người bọn họ mất hứng.

 

Cô lặng lẽ bò dậy, tiếp tục tập trượt tuyết.

 

Lại đặt mông ngã xuống đất, thậm chí còn tạo thành một cái hố nhỏ, Nguyễn Thu Thu ngã đến thất điên bát đảo, đã hơi mờ mịt. Đúng lúc này, cô lại nghe thấy một tiếng người khẽ vang lên trên đỉnh đầu: “Ha ha.’’

 

“…”

 

Không cần nhìn lên cũng đoán được, trăm phần trăm chính là Trình Tuyển.

 

Ngay khi Nguyễn Thu Thu đang cố gắng giãy giụa, anh  đã trượt qua trượt lại mấy vòng, nhìn dáng vẻ giống như trượt tuyết chưa đủ.

 

Nguyễn Thu Thu mặt không đổi sắc ngẩng đầu nhìn lên: “Anh muốn chết đúng không?’’

 

Trình Tuyển tháo kính an toàn xuống, chậm rãi hỏi: “Vui không?’’

 

“Không dễ chơi chút nào, toàn bị té ngã.’’

 

“Té ở đâu?’’

 

“Mông, còn có đầu gối, khuỷu tay… Thật ra thì có lớp bảo vệ nên không quá đau đớn, chẳng qua là thiếu chút nữa trặc chân mà thôi.’’ Nguyễn Thu Thu phủi phủi tuyết trên người mình, dáng vẻ giống như không đạt mục đích thì sẽ không bỏ qua, “Tôi tiếp tục luyện tập, anh đi chơi đi.’’

 

Cô chống người một cái, không thể đừng lên.

 

Trình Tuyển đưa tay ra: “Nắm lấy.’’

 

Giữa tuyết trắng mênh mông, mái tóc anh bị gió thổi phe phẩy, khuôn mặt lạnh nhạt trong trẻo lạnh lùng, đẹp đến mức khiến người phẫn nộ, những bông tuyết tung bay dường như chỉ làm nền cho Trình Tuyển nổi bật hẳn lên. Trong một khoảnh khắc nào đấy, trái tim Nguyễn Thu Thu bỗng đập dữ dội, ánh mắt lấp lánh, cũng may khuôn mặt cô được che chắn kín mít, cho nên Trình Tuyển không thể nhìn ra được điều gì.

 

Nguyễn Thu Thu đưa tay ra, nắm chặt lấy tay người đàn ông trước mặt. Hai người đều đeo găng tay thật dày, cách hai lớp găng tay, nhưng Nguyễn Thu Thu dường như vẫn có thể cảm thận được nhiệt độ cơ thể khiến người khác yên lòng của anh.

 

Sợ Trình Tuyển lại đột nhiên giở trò, nửa chừng buông tay để cho cô ngã một cái, Nguyễn Thu Thu một tay chống đỡ dưới nền tuyết, một tay giữ chặt lấy Trình Tuyển, được Trình Tuyển kéo lên, ván trượt dưới chân lại nặng nề, trọng tâm của cô không vững, nhanh chóng nhào vào lồng ngực của Trình Tuyển.

 

Trình Tuyển lảo đảo một bước, vững vàng ôm chặt lấy cô.

 

Nguyễn Thu Thu: “Không được nói tôi nặng.’’

 

Trình Tuyển: “Mũ bảo hiểm của em đụng vào cằm anh.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “…Xin lỗi.’’

 

Khi nữ huấn luyện viên chạy tới trước mặt Trình Tuyển lại bày ra một dáng vẻ dịu dàng, ân cần. Vừa rồi khi cô mới cúi đầu chơi điện thoại thì Nguyễn Thu Thu liền ngay lập tức ngã ở trên mặt tuyết, vốn dĩ cô định chờ cô ta tự mình bò dậy, nhưng ai có thể ngờ động tác của Trình Tuyển lại nhanh hơn một bước, đỡ Nguyễn Thu Thu đứng dậy.

 

“Tại sao lại bất cẩn như vậy chứ?’’ Cô cười mỉa một tiếng.

 

“Nếu như còn dùng  loại thái độ này, đừng ở đây dạy người khác nữa.’’ Giọng  điệu của Trình Tuyển không nóng không lạnh, nhưng lại khiến cho nữ huấn luyện viên kia phải xấu hổ.

 

Cô được vào đây làm việc là nhờ vào quan hệ cửa sau, ngày thường thì tỏ ra lưu manh công đồ, dạy dỗ những cô gái ngây thơ và trẻ con thì được, nhưng đụng phải một Nguyễn Thu Thu nghiêm túc lại gân guốc như vậy, cô thật sự không thể nhịn được nữa. 

 

Ỷ vào dượng mình là chủ quản của khu trượt tuyết này, sắc mặt cô trở nên vô cùng khó coi: “Xin lỗi, anh còn chưa đủ tư cách để quyết định tôi có thể ở đây dạy người khác hay không?’’ Cho dù là người có tiền như thế nào đi chăng nữa, khu trượt tuyết này cũng được một ông chủ lớn vô cùng giàu có bao trọn, dượng cô đang làm việc cho ông chủ lớn bí ẩn kia, loại người không đủ điều kiện đi đến những khu trượt tuyết tư nhân lại còn không biết trượt tuyết này,  sớm đã bị cô tự động cho vào hàng ngũ những gia đình bậc trung có chút tiềng, cho nên dù có làm lớn chuyện này lên cũng không thể ảnh hưởng gì đến cô được.

 

Nguyễn Thu Thu vốn dĩ không muốn quan tâm đến huấn luyện viên này, nhưng chẳng ngờ thái đội của cô ta lúc nói với Trình Tuyển lại thô lỗ và bất lịch sự như vậy, một ngọn lửa mang tên khó chịu xông thẳng lên đầu.

Cô lạnh mặt nói: “Những lời của cô có ý gì đây, cô có tin chúng tôi sẽ khiếu nại không?’’

 

“Vậy thì mời hai người khiếu nại, để tôi giúp các người gọi người tới nhé?’’

 

Không chờ bọn họ phản ứng lại, nữ huấn luyện viên đã móc điện thoại ra gọi người tới.

 

Nguyễn Thu Thu rất sợ cô ta sẽ trực tiếp kêu một đám người tới đây gây chuyện, động tác Trình Tuyển còn nhanh hơn cô, kéo Nguyễn Thu Thu ra sau lưng mình, nắm lấy tay cô: “Không sao.’’

 

Người quản lý khu trượt tuyết nhanh chóng đi về phía này.

 

Nghe được tin cháu gái ngoại lại nây chuyện, hắn cũng có chút sốt ruột, chỉ có thể qua loa kết thúc công việc trong tay. Hắn đang thương lượng với một vị huấn luyện viên khác, đợi lát nữa sẽ cố gắng bồi thường cho khách, kéo dài chương trình học hơn nửa giờ.

 

Cho đến khi quản lý đến gần, nhìn thấy rõ khuôn mặt người đàn ông sau khi tháo kính bảo hiểm xuống, sắc mặt đột nhiên trắng bệch.

 

Mặc dù trên mạng có lan tuyền mấy tấm hình về Trình Tuyển, nhưng  đều mơ mơ hồ hồ không rõ ràng lắm, rồi sau đó tất cả đều bị xóa bỏ không để lại dấu vết, người bình thường không thể nhận ra được cũng là chuyện bình thường. Nhưng hắn đã làm việc ở đây năm năm ròng rã, ông chủ lớn là ai, chỉ cần liếc qua một cái hắn cũng có thể nhận ra được.

 

Đôi môi hắn run rẩy: “Ông… Ông chủ...’’

 

Hắn vừa dứt lời, nữ huấn luận viên ngây ngẩn, Nguyễn Thu Thu cũng ngây ngẩn.

 

Nguyễn Thu Thu ngạc nhiên nhìn về phía Trình Tuyển: “Đây cũng là Gia…’’

 

“Là mảnh đất của anh.’’

 

Nguyễn Thu Thu : ???

 

 "Bao gồm cả khách sạn kia nữa.’’

 

Nguyễn Thu Thu: !!!

 

Nữ huấn luận viên vừa rồi còn dương dương đắc ý trong nháy mắt giống như quả cà gặp sương muối, trong lòng không ngừng hổi hận.

 

“Ông chủ, tại sao ngài tới đây mà không bao cho tôi một tiếng chứ? Chuyện ngày hôm nay…’’

 

“Nên giải quyết như thế nào thì giải quyết như thế đó.’’

 

So với vẻ mặt khiếp sợ của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều, thậm chí anh còn không thèm nhìn qua một cái: “Đi thôi.’’

 

Quản lý khu trượt tuyết run rẩy nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người đi xa, sắc mặt nữ huấn luyện viên phía sau trắng bệch, lắp băp hỏi: “Dượng, vậy… Còn cháu thì sao?’’

 

“Cháu đi đi, đừng ở đây gây thêm rắc rối nữa!’’ Hắn tức giận mắng cô cháu gái không hiểu chuyện, “Thu dọn đồ đạc cút đi.’’

 

“Không phải dượng đã hứa với mẹ cháu sẽ cho cháu ở đây mãi mãi sao?’’

 

Cô không nghe theo, nhỏ giọng nức nở, lại muốn dùng cách thức nũng nịu để cho dượng mình mềm lòng. Đùa sao, đi đâu còn có thể tìm được một công việc mỗi ngày có thể kiếm được mấy chục ngàn đây?

 

Người dượng ngày thường tính tình cực tốt lúc này mặt đầy giận dữ.

 

“Hứa hẹn cái rắm! Cháu không đi thì ta phải đi!’’

 

 

Nguyễn Thu Thu đi theo sau lưng Trình Tuyển, khó khăn bước đi về phía trước, hỏi: “Đây là địa bàn của anh sao?’’ Không ngờ cái tên Trình Tuyển trông thì có vẻ không biết hưởng thụ như vậy nhưng lại vô cùng tư bản chủ nghĩa mà mua một miếng đất thế này, cô thực sự bị sốc.

 

Trình Tuyển ừ một tiếng.

 

Mảnh đất này anh đã mua lại mấy năm trước đây, số lần anh tới đây trượt tuyết không nhiều lắm, để như vậy thì hơi lãng phí, cho nên anh dứt khoát  đổi nó thành một khú nghỉ mát, mấy năm nay lợi nhuận tăng lên không ít.

 

“Bây giờ chúng ta đi đâu?’’

 

"Trượt tuyết."

 

“Hử?’’

 

“Anh dạy em.’’

 

Trình Tuyển kéo Nguyễn Thu Thu từng bước từng bước một đi lên, sau khi đi lên một sườn đồi nhỏ thì dừng lại. anh đứng bên cạnh, ra hiệu Nguyễn Thu Thu đứng ngay ngắn, lúc này mới dùng giọng điệu chậm rãi giải thích những vấn đề mấu chốt. Những sai lầm mà người mới thường xuyên mắc phải nhất chính là giữ thăng bằng, Trình Tuyển vừa nói vừa sữa chửa những động tác của Nguyễn Thu Thu, thật sự giống như một giáo viên có kinh nghiệm phong phú.

 

Ngữ điệu của anh không nhanh không chậm, cách thức diễn đạt cũng phổ thông dễ hiểu, Nguyễn Thu Thu như vừa được xua tan đi một mảnh sương mù, lúc nãy còn có chỗ không hiểu vậy mà lại.

 

Nguyễn Thu Thu dựa theo động tác của Trình Tuyển đã chỉ dạy, đôi chân chậm rãi hoạt động, thành công trượt xuống sườn đồi.

 

Cô phấn khích hét lên một tiếng, sau đó quên mất kiểm soát cân bằng.

 

… Ngã như có gặm bụn.

 

Đúng lúc này, cô lại nghe được “tách” một tiếng, nhất thời hoảng hốt lo sợ. Nguyễn Thu Thu vội vàng ngồi dậy, quả nhiên  thấy Trình Tuyển đang mỉm cười hài lòng nhìn vào điện thoại: “Góc chụp này rất tốt.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “…Anh chụp cái gì vậy?’’

 

“Nhìn xem.’’

 

Trên màn hình điện thoại di động rõ ràng là một bức ảnh vô cùng rõ ràng, chính là Nguyễn Thu Thu lấy tứ thế chật vật nhất té nhào trên mặt tuyết, muốn bao nhiêu buồn cười thì có bấy nhiêu buồn cười.

 

Nhưng điều khủng khiếp nhất là…

 

Nguyễn Thu Thu thở phì phò: “Anh đứng lại! Ai cho phép anh thiết lập thành màn hình chờ.''

 

 

 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (104 Bình Luận)