Màn hình chờ của người khác đều là những tiểu tiên nữ xinh đẹp các kiểu, nhưng bức ảnh trên điện thoại của Trình Tuyển, chỉ có thể nói đó là tiên nữ không đứng vững, rơi từ trên trời xuống ngã nhào xuống đất.
Vì mặt mũi của mình, Nguyễn Thu Thu đứng lên muốn cướp điện thoại di động của Trình Tuyển.
Theo hướng của cô nhào tới, ván trướt tuyết trên bàn chân quá nặng không thể động đậy, nếu như Trình Tuyển né tránh, Nguyễn Thu Thu chắc chắc chắn sẽ ngã một lần nữa. Động tác lùi về sau của anh ngừng lại một lát, thành công bị Nguyễn Thu Thu đè xuống mặt đất.
Cơ thể nện trên mặt tuyết mềm mại, không hề đau chút nào, tuyết rơi vào trong quần áo, lạnh đến toàn thân run rẩy.
Nguyễn Thu Thu ngã trên người Trình Tuyển, nhưng trong mắt cô lúc này chỉ có điện thoại di động đang nằm trong tay anh, cô duỗi tay với lấy, nhưng lại bị Trình Tuyển trốn tránh.
“Anh vẫn còn muốn chống lại tôi đúng không?’’
Nguyễn Thu Thu cố gắng bắt lấy cánh tay anh, trong lúc vô tình, cô lại đè trên người Trình Tuyển, mặt cách môi anh gần trong gang tấc, hơi thở phả vào mặt anh, như thể hơi nóng trên cơ thể cũng có thể truyền sang cho đối phương, Nguyễn Thu Thu không hề chú ý đến khuôn mặt Trình Tuyển càng ngày càng đỏ, càng ngày càng đỏ.
Anh quay mặt đi chỗ khác, sức lực trong tay buông lỏng, cuối cùng Nguyễn Thu Thu cũng thành công cướp được điện thoại di động.
Điều đầu tiên sau khi đoạt được đồ chính là xóa ảnh, chuyện thứ hai là đổi hình nền.
Ảnh chụp dứt khoát bị xóa bỏ, Nguyễn Thu Thu đang vui vẻ vì đạt được mục đích của mình, nhưng đúng lúc này lại phát hiện Trình Tuyển không nhúc nhích, quay mặt sang chỗ khác giả chết.
Nguyễn Thu Thu: “…Anh đang tức giận ư?’’
“Có cần phải bụng dạ hẹp hỏi mà tức giận như vậy không?’’
“Trình Tuyển? Trình Tuyển?’’
Chẳng biết từ lúc này Trình Tuyển đã che mặt mình kín mít, Nguyễn Thu Thu muốn tháo kính bảo hiểm của anh ra, nhưng lại bị Trình Tuyển né tránh.
Nguyễn Thu Thu hỏi: “Thật sự tức giận rồi sao?... Được rồi, được rồi, tôi sẽ chụp bồi thường cho anh một bức ảnh khác được không?’’
Cô nằm dựa ở trên bả vải của Trình Tuyển, mở camera trước. Camera trước của quả táo này đúng thật là kính Chiếu yêu, thậm chí Nguyễn Thu Thu còn thấy rõ ràng dấu vết của nốt mụn trên trán mình. Cô buồn bực giơ tay lên, để cho hình ảnh của Trình Tuyển cũng xuất hiện trong ống kính. Hai người, một người đội mũ, mang kính an toàn, cổ áo dựng thẳng đứng, khuôn mặt được che kín vô cùng chặt chẽ, một người nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt đào hoa cong cong thành hai mặt trăng lưỡi liềm xinh đẹp.
Một giây sau, ảnh chụp chung của hai người dừng lại trong nháy mắt.
Nguyễn Thu Thu đặt ảnh làm hình nền, hài lòng trả điện thoại lại cho chủ nhân của nó. Trình Tuyển lặng lẽ lấy lại điện thoại, Nguyễn Thu Thu đang muốn chế giễu anh, lúc này, lại có một cặp vợ chồng trung niên đi ngang qua khịt mũi một cái.
“Tuổi trẻ bây giờ…’’
“Đúng vậy, ban ngày ban mặt ở bên ngoài làm gì vậy?’’
Nguyễn Thu Thu: “…”
Cô nhận ra được động tác của hai người theo góc độ của người ngoài mà nói đúng là hơi thân mật, liền vội vàng ngồi dậy. Trình Tuyển giống như mới lấy lại sức lực, một tay chống trên mặt tuyết từ từ ngồi dậy, dọc theo đường đi, anh tỏ ra trầm lặng hơn bình thường rất nhiều, nhưng Nguyễn Thu Thu sớm đã tập thành thói quen với tính cách ít nói của người này, chỉ xem như Trình Tuyển đang bày tỏ mình vừa mới bị bắt nạt.
Hai người trở về khách sạn.
Nguyễn Thu Thu dự định sẽ ngâm suối nước nóng vào tối nay, suối nước nóng của khách sạn không nằm trong phí dịch vụ lúc thuê phòng, giá tiền của nó không hề rẻ, nếu như Trình Tuyển không phải là ông chủ của nơi này, Nguyễn Thu Thu thực sự đau lòng muốn chết khi nhìn thấy những con số kia.
“Anh có muốn đi cùng không?’’
Vẻ mặt của Trình Tuyển giống như Nguyễn Thu Thu cố tình gây sự: “Trai gái riêng biệt.’’
Nguyễn Thu Thu: “…Anh hiểu lầm rồi!’’ Cô chỉ muốn cùng nhau đi ra ngoài thôi mà.
Trình Tuyển căn bản không hề có hứng thú với mấy chuyện ngâm suối nước nóng như thế này, đặc biệt là những nơi công cộng người khác có thể xuất hiện. Nhưng nhìn dáng vẻ phấn khích cầm một cái bọc nhỏ một mực chờ mình của Nguyễn Thu Thu, anh không đành lòng thốt ra lời từ chối.
“Đi thôi, đi thôi, khi ngâm suối nước nóng còn có thể ăn một cái gì đó nha.’’
Trình Tuyển xoa xoa ấn đường, để mặc cho Nguyễn Thu Thu kéo anh đi phòng suối nước nóng. Suối nước nóng ở tầng cao nhất, cách chỗ ở của bọn họ không xa, vừa bước vào cửa, bên trong chỉ có nhân viên chịu trách nhiệm giữ đồ đạc và trông coi phòng tắm nữ ở đó.
“Vậy tôi vào trước đây.’’
“Ừ.’’
Nguyễn Thu Thu đi vào phòng thay đồ thay quần áo, thì thấy một ngăn tủ nhỏ đã bị khóa lại, có lẽ bên trong kia còn có một người khác. Cô quấn khăn tắm, vén rèm lên, hơi nước nóng bốc lên phả vào mặt, khiến cho Nguyễn Thu Thu khẽ nheo mắt lại.
Đúng lúc này, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Thu Thu?’’
“…”
Nguyễn Thu Thu kinh ngạc nhìn về phía hồ suối nước nóng, một người phụ nữ đã ngâm mình trong đó. Mái tóc đen nhánh của cô ấy ướt sũng, trên khuôn mặt ngây thơ mang theo nụ cười ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, nhanh chóng vẫy vẫy tay với cô.
“Là tớ, Bạch Long mã nha!’’
Hai người thế mà sẽ gặp nhau ở chỗ này, chỉ có thể nói là vô cùng trùng hợp.
Nguyễn Thu Thu ngâm mình trong suối nước nóng, cảm nhận nhiệt độ ấm áp của dòng nước, cô thoải mái híp mắt lại hưởng thụ. Lắng nghe Bạch Lung giải thích một lúc lâu mới hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra hai người bọn họ sắp đính hôn, chuyến đi lần này xem như là chuyến du lịch đính hôn, sau khi trở về sẽ chuẩn bị làm lễ.
“Chuyến đi này thực sự không rẻ chút nào, chỗ ở này tốn không ít tiền.’’ Gia cảnh của Bạch Lung không tệ, nhưng nhắc đến chi phí, vẫn hơi đau lòng, “Tớ bảo không cần ngâm suối nước nóng cũng được, nhưng mà tên kia cứ khăng khăng nói khó khăn lắm mới có thời gian đến đây một lần, nhất định phải hưởng thụ trọn vẹn.’’
Mặc dù là đang trách móc, nhưng trong lời nói của cô ấy không thể che giấu sự ngọt ngào lan tỏa, có thể nói là một gánh nặng ngọt ngào.
Nguyễn Thu Thu hỏi: “Phải rồi, hai người định ở lại bao lâu?’’
“Ngày mai trở về rồi, ít nhất cũng phải kịp thời gian cùng nhau ăn giao thừa cùng với gia đình, năm nay hai gia đình sẽ quây quần lại ăn cùng nhau.’’
“Vậy thì xin chúc mừng hai người trước.’’ Nguyễn Thu Thu cười híp mắt, “Đến khi kết hôn, đừng quên mời tôi đấy.’’
“Đương nhiên rồi! Cô nhất định phải ngồi ở bàn bạn bè thân thiết, nếu như không phải cô đã kết hôn, tôi nhất định sẽ mời cô làm phụ dâu.’’
Nói đến đây, tinh thần của Bạch Lung trở nên phấn chấn hớn, cô rót cho Nguyễn Thu Thu nửa ly rượu vang đỏ, ân cần hỏi thăm: “Đúng rồi, cô đã kết hôn, đã có kinh nghiệm, có thể nói cho tôi những điều cần chú ý trong hôn lễ không?’’
Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên rơi vào sự lúng túng trầm mặc
Cô nào có kinh nghiệm tổ chức hôn lễ gì, trước khi xuyên đến thế giới này là một cẩu độc thân chính cống, nếu như nói đến làm dâu phụ, Nguyễn Thu Thu nhất định có thể liệt kê ra một trăm kinh nghiệm.
Bạch Lung còn đang chờ Nguyễn Thu Thu truyền dạy kinh nghiệm.
Nguyễn Thu Thu nhấp một ly rượu vang, hàm hồ nói: “ Những thứ khác đều có người chịu trách nhiệm, công việc chính của cô chủ yếu là điều chính tâm tình của mình, lấy phong thái đẹp nhất chào đón đám cưới của mình.’’
“Cô nói đúng.’’ Bạch Lung bóp bóp cái bụng nhỏ của mình, mặt mày ủ dột, “Trong lòng thoải mái nên chiều ngang cũng thoải mái, gần đây tôi đã mập lên rồi.’’
Nhìn dáng vẻ giống như một cô gái nhỏ của người trước mặt, Nguyễn Thu Thu không nhịn được bật cười.
Hai người trò chuyện một lúc, Nguyễn Thu Thu nhanh mắt phát hiện trên xương quai xanh của Bạch Lung có mấy vết màu đỏ, ở cổ cũng có. Cô ngạc nhiên nói: “Cậu nổi mẩn rồi? Nếu như vậy thì ngâm nước nóng không tốt cho cơ thể lắm đâu?’’
"Này ..."
Khuôn mặt của Bạch Lung trở nên ửng đỏ: “Cô đừng giễu cợt tôi! Đáng ghét! Đừng nói với tôi cô không có mấy quả dâu tây nhỏ bé này.’’
Nguyễn Thu Thu hơi sửng sốt, lúc này mới hiểu được ý tứ của Bạch Lung. Cô cũng đỏ bừng mặt, kho khan một tiếng định nói sang chuyện khác, như lại bị Bạch Lung cắt đứt.
Bạch Lung bỗng nhiên quan sát cô từ trên xuống dưới một lần, giống như cảnh sát đang kiểm tra phạm nhân, ánh mắt sáng bừng như ngọn đuốc, khiến da đầu Nguyễn Thu Thu tê dại.
“Cậu nhìn cái gì vậy.’’
“Oa, không đúng, hai vợ chồng già các cậu đi du lịch cũng không sinh hoạt tình dục sao?’’
Nguyễn Thu Thu dĩ nhiên muốn bảo vệ cuộc hôn nhân của bọn họ với người ngoài, theo bản năng phản bác: “Sao có thể! Chúng tôi ngày hôm qua có làm!’’
“Nha, ở đâu, phòng tắm hay là trên giường?’’
Thật may vẫn còn ngâm mình trong suối nước nóng, nên Bạch Lung mới không thể nhìn thấy cả người Nguyễn Thu Thu từ đầu đến cuối đều bỏ bừng, giống hệt như một con tôm bị nấu chín.
Nguyễn Thu Thu vội vàng ngăn cản Bạch Lung tiến sâu vào đề tài này, “Chuyện vợ chồng, không có gì để nói cả.’’
“ Cô nghe tôi nói này, hai người ở bên nhau trong thời gian dài, khó tránh khỏi việc không cảm nhận được sự mới lạ, điều này rất bình thường. Mặc dù tôi và vị kia nhà tôi còn chưa kết hôn, nhưng chúng tớ đã ở bên nhau được bốn năm năm.’’ Vẻ mặt Bạch Lùng đầy thần bí, “Cúng có lúc phái nữ chúng ta nên chủ động, tôi nói cho cô…’’
…
Nguyễn Thu Thu bị Bạch Lung oanh tạc tẩy não hơn một tiếng đồng hồ.
Thẳng đến khi làn da bị ngâm đến nhăn nheo, chóp mũi ngứa ngáy, dáng vẻ như thế sắp chảy máu mũi, lúc này Nguyễn Thu Thu mới lấy cớ rồi chạy trối chết.
Trên đường đi ra, trong đầu cô đều tràn ngập những “Chiêu thức” của Bạch Lung, cô ngẫm nghĩ một lát, khuôn mặt càng đỏ bừng, đành phải nhắm mắt lại ra sức lắc đầu mấy cái, muốn xua tan đi những lời nói của Bạch Lung.
Trình Tuyển ngồi trên ghế chờ đợ dĩ nhiên thấy rõ dáng vẻ kỳ quái của Nguyễn Thu Thu.
Nguyễn Thu Thu hắng giọng một cái: “Đi thôi.’’
Những lọn tóc của Trình Tuyển bình thường hơi xoăn, mái tóc có vẻ rối bù xốc xếch, cộng thêm chiếc áo hoodie rộng thùng thình và ánh mắt luôn luôn uể oải, khiến cả người mất tinh thần lười biếng. Nhưng lúc này, anh mặc môt chiếc áo choàng tắm thắt đai lưng, vóc người thon dài, mái tóc ướt nhẹp, bị vén ra sau tai, dáng vẻ mệt ngoại mang theo mấy phần gợi cảm không thể nói thành lời.
Trong ánh mắt của Nguyễn Thu Thu, không hiểu tại sao lại thêm mấy phần Khí Sắc.
Nguyễn Thu Thu: “…”
Nguy rồi, nguy rồi, sắc đẹp lầm người.
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận