TÌM NHANH
XUYÊN THÀNH VỢ CŨ CỦA NAM PHỤ
View: 8.976
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 72
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC

Trong đám người ồn ào ẫm ĩ, không thiếu những người thích xem náo nhiệt, đầu óc mờ mịt, có người quay những video phát lên các mạng xã hội, khiến hiện trường vô cùng lộn xộn náo loạn, những âm thanh ầm ĩ dường như  muốn lấn át cả tiếng còi xe cảnh sát.

 

Nguyễn Thu Thu đứng một bên, đưa mặt nhìn theo nhân viên cấp cứu cẩn thận từng li từng tí đưa Từ Bích Ảnh đang bất tỉnh nhân sự ra khỏi xe rồi mang lên cáng cứu thương.

 

Lúc này, một dáng người nhanh chóng chen chúc xuyên qua đám đông, vội vàng chạy về phía Nguyễn Thu Thu.

 

Người kia, rõ ràng là Trình Tuyển.

 

Nguyễn Thu Thu đứng ở đó, chẳng hiểu sao lại cảm thấy buồn vu vơ, nhất thời không biết  chính mình đang suy nghĩ chuyện gì. Đợi đến khi cô ngẩng đầu nhìn lên thì đã chạm vào một cái ôm quen thuộc, cô lảo đảo lùi về sau mấy bước mới có thể đứng vứng, lúc này mới hồi phục tinh thần lại, vẻ mặt kinh ngạc: “Trình Tuyển?’’

 

Trình Tuyển không hề bình tĩnh trấn định giống như thường ngày, hơi thở của anh nặng nề gấp gáp, lồng ngực phập phồng lên xuống dữ dội. Gò má của Nguyễn Thu Thu dán chặt lên áo của anh, cách lớp vải mềm mại, còn có thể nghe được nhịp tập thình thịch loạn xạ của người đàn ông trước mặt. Anh không nói một lời, chỉ là lúc ôm chặt Nguyễn Thu Thu vào lòng, cánh tay hơi run  rẩy.

 

Ngón tay của cô chạm vào quần áo hơi sống lưng của anh, nhưng lại cảm nhận được mồ hôi ướt đẫm vạt áo, cả người trên dưới mang theo hơi nóng, chắc chắn trên đường chạy rất nhanh mới có dáng vẻ như bây giờ.

 

Nguyễn Thu Thu bị siết chặt thiếu chút nữa không thể thở nổi.

 

Hốc mắt cô đỏ bừng, từ trong phản ứng của Trình Tuyển lại sinh ra mấy phần sợ hãi, hiếm khi không phản kháng lại cái ôm của anh.

 

Tiếng ồn ào không dứt vang lên bên tai vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, nghe tiếng chạy của các phóng viên  đến hiện trượng muốn dành được người đầu tiên trực tiếp đưa tin, cũng may nhân viên cảnh sát làm việc hiệu quả, hơn nữa nhân viên xã hội của Gia Trừng cũng đã đến, lúc này mới tránh cho Nguyễn Thu Thu rơi vào một trận phong ba của dư luận.

 

Nguyễn Thu Thu ngồi lên một chiếc xe cấp cứu khác, từ đầu đến giờ Trình Tuyển vẫn chưa nói lời nào, chỉ nắm chặt lấy tay cô, ngón tay cứng ngắc, sức lực rất lớn khiến cho Nguyễn Thu Thu cảm thấy hơi đau.

 

Từ Bích Ảnh được đưa đến phòng cấp cứu ICU (phòng cấp cứu khẩn cấp, đặc biệt), Nguyễn Thu Thu thì đi kiểm tra toàn nhân, rất nhanh đã có kết quả.

 

Cũng may cô chỉ bị chấn động não nhẹ, tĩnh dưỡng mấy ngày thì không có gì đáng ngại nữa.

 

Vết thương trên trán đã được băng bó rất tốt, vẫn còn hơi đau nhói, trên quần áo dính mấy vết máu khiến cô trông rất thê thảm. Cô ngồi trên giường bệnh, im lặng một lúc lâu, lúc này mới nhỏ giọng nói với Trình Tuyển: “Thật ra thì em không sao đâu.’’

 

Làm kiểm tra toàn thân thực sự rất uổng công, Nguyễn Thu Thu đau xót khi lãng phí nhiều tiền như vậy.

 

Trình Tuyển liếc cô một cái, khi đôi mắt nhỏ dài kia nhìn chằm chằm vào Nguyễn Thu Thu, con ngươi chỉ còn một màu đen kịt, không có sự hững hờ thường ngày nên có vẻ rất dọa người, Nguyễn Thu Thu nhất thời cảm thất lúng túng, khí thế cây ngay không sợ chết đứng khi đứng trước mặt Trình Tuyển tan biến ngay lập tức.

 

Được rồi, được rồi, kiểm tra thì kiểm tra, cứ xem như là làm kiểm tra sức khỏe định kỳ là được mà.

 

Cảnh sát làm việc rất nhanh, lập tức lấy camera của hai chiếc xe về ghi chép. Từ Bích Ảnh mang trong người suy nghĩ đồng quy vu tận, dĩ nhiên không nghĩ đến việc tháo dỡ camera của xe, trong đó ghi lại đầy đủ chứng cứ của đêm nay khiến cô ta nhận được hình phạt khó quên của đời này.

 

Một người cánh sát gõ cửa bước vào, muốn đến đây để lập biên bản.

 

Nguyễn Thu Thu thành thực nói rõ những gì mình được biết về đối phương, cảnh sát nghiêm túc ghi chép lại, nhíu mày một cái: “Cô ta hà cớ gì phải làm vậy chứ.’’

 

Nguyễn Thu Thu hỏi: “Sao vậy?’’

 

“Trước khi cô ta lái xe cố ý đâm người đã đâm một người đàn ông bị thương nặng, chính là người đàn ông đã chung sống với cô ta một thời gian, trước mắt hắn đang được cấp cứu ở một bệnh viện khác. Nhưng điều quan trọng nhất là, vừa rồi ở trong phòng cấp cứu, các bác sĩ còn kiểm tra được cô ta đang mang thai, nhưng không may xảy thai rồi, cha của đứa trẻ kia có lẽ là người đàn ông bị thương nọ.’’

 

Nguyễn Thu Thu  nhất thời hoảng hốt, tự lẩm bẩm: “Có lẽ là của…Nam Cung Ngạo Thiên đi.’’

 

Cha ruột của đứa tẻ, chắc chắn không thể là của Cố Du.

 

“Tóm lại, chuyện tiếp theo cứ giao cho chúng tôi phụ trách, hai người không cần lo lắng.’’

 

“Trình tiên sinh, anh có thể đi ra ngoài một chút được không?’’

 

Dưới ánh mắt khó hiểu của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển đi theo vị cảnh sát ra ngoài, hai người đứng ở hành làng, lúc này, cảnh sát mới tiếp tục nói: “Người nhà của người tình nghi hy vọng có thể hòa giải, cũng bày tỏ mình sẽ cố gắng bồi thường. Trình tiên sinh, anh…’’

 

“Không cần.’’ Trình Tuyển đột ngột cắt đứt lời hắn.

 

Giọng nói của anh vô cùng chậm rãi, khiến người khác nghe được sự tức giận chưa từng tiêu tan chút nào phía sau sự lạnh lùng hờ hững ấy.

 

“Tốt nhất bọn họ đừng bến khéo thành vụng.’’

 

“Được, tôi đã biết, tôi sẽ đi truyền đạt ý kiến của anh.’’

 

Sau khi cảnh sát rời đi, bầu không khí trong phòng bệnh dành cho một người lại rơi vào sự im lặng đáng sợ. Nguyễn Thu Thu ngồi một lát, cúi thấp đầu, những sợi tóc rơi tán loạn bên thái dương.

 

Trình Tuyển đi vào, vẻ mặt đã khôi phục lại bình thường, anh nắm tay Nguyễn Thu Thu hỏi: “Còn đau không?’’

 

“A… Không sao?’’

 

Nếu như không phải bàn tay kia còn nắm thật chặt tay cô, Nguyễn Thu Thu còn tưởng rằng Trình Tuyển đã khôi phục lại sự bình tĩnh như thường ngày.

 

Lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, cảm giác thấm ướt khiến Nguyễn Thu Thu hơi khó chịu, nhưng giờ phút này, cô lại không muốn buông tay chút nào, ngược lại bây giờ, cô giống như đang an ủi Trình Tuyển, rõ ràng người bị thương là cô, nhưng phản ứng của Trình Tuyển còn khoa trương hơn rất nhiều.

 

“Thật ra thì… Trong khoảnh khắc ấy, em rất sợ mình sẽ chết.’’

 

“…” Ánh mắt của anh đột nhiên chuyển đến bên người cô.

 

“Em còn tưởng rằng em sẽ không bao giờ gặp được anh nữa.’’

 

Nguyễn Thu Thu có vẻ hơi mất tự nhiên và tủi thân nói ra những lời chân thật của mình, khiến đáy lòng Trình Tuyển dâng lên một cảm giác vui vẻ hạnh phúc không đúng lúc, sự chờ đợi dài dằng dặc cuối cùng cũng được đáp lại, sao có thể không vui.

 

Không đợi Nguyễn Thu Thu kịp thời phản ứng, anh đã ôm chặt cô vào trong ngực mình, nhẹ giọng nói: “Không đâu, sẽ không không gặp được đâu.’’

 

“Cốc, cốc , cốc.’’ Tiếng gõ cửa kèm theo giọng nói gấp gáp cách cánh cửa phòng vang lên.

 

“Chị dâu, chị dâu, chị không sao chứ?’’

 

Đồ Nam nhanh chóng xử lý xong mọi việc ở hiện tượng tai nạn và đám phóng viên liền chạy đến đây ngay lập tức. Mặc dù trước đó tài xế đã nói rõ Nguyễn Thu Thu chỉ bị thương nhẹ, vẻ mặt và phản ứng của Trình Tuyển lúc đó có lẽ cả đời này Đồ Nam sẽ không bao giờ quên được. Hắn thực sự đã bị dọa sợ, xong việc liền vội vàng chạy đến đây nhìn xem.

 

“Chị dâu.’’

 

Đồ Nam thô lỗ đẩy cửa bước vào, nhưng đập vào mắt lại là hình ảnh boss ôm chặt chị dâu vào trong ngực. Nhận được ánh mắt chết chóc từ người nào đó  khiến Đồ Nam nhận ra rằng, có lẽ , có lẽ, mình lại lại lại tới không đúng lúc rồi.

 

Đồ Nam lúng túng gãi đầu một cái: “…Không sao là tốt rồi.’’

 

Bầu không khí hoàn toàn bị phá vỡ, Nguyễn Thu Thu cũng không thể nói tiếp được nữa, nhưng thời gian của hai người bọn họ còn rất dài, không cần thiết vào vội vàng, cô gọi Đồ Nam lại, cảm ơn hắn đã đến hỏi thăm.

 

Mặc dù Đồ Nam là một người hơi lỗ mãng, tuy nhiên, sự lo lắng của hắn đều xuất phát tự tấm lòng chân thành xem cô như một người thân thực thụ, cô rất cảm kích.

 

Nguyễn Thu Thu vô cùng nghiêm túc nói: “Cảm ơn  anh.l’’

 

Đồ Nam hơi sửng sốt, sau đó lần đầu tiên đỏ mặt khi đối diện với Nguyễn Thu Thu,  xấu hổ nói: “Tại sao chị dâu lại đột nhiên nghiêm túc như thế, tôi vẫn cảm thấy không quen, không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.’’

 

Nguyễn Thu Thu hiếm khi thấy được dáng vẻ da mặt mỏng của hắn, không khỏi bật cười thành tiếng.

 

Mặt của Đồ Nam lại càng đỏ hơn, rất dư thừa tinh lực khen ngợi: “Chị dâu, chị rất đẹp, ngay cả khi trên mặt có vêt sẹo cũng rất đẹp.’’

 

Nguyễn Thu Thu: "..."

 

Trình Tuyển: "..."

 

Bình thường cũng ra dáng lắm, tại sao khi khen cô thì lời càng nói càng biến chất vậy.

 

Đồ Nam nhận ra được tình huống lúc này càng lau càng đen, ho khan một tiếng, vội vàng chuyển chủ đề: “Đúng rồi, mọi chuyện còn lại còn có Phó Tử Trừng ở đó, chuyện này nên làm như thế nào thì làm như thế đó, sẽ không để cho hung thủ thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật đâu.’’

 

“Vậy thì cảm ơn các anh.’’

 

Mấy người đang nói chuyện, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa, cánh cửa bị đẩy ra, người đến là Cố Du.

 

Gấp rút  chạy từ công ty đến đây, lại còn phải tránh đám chó săn ngoài cửa, quần áo trở nên xốc xếch khiến hắn có phần nhếch chác. Cố Du nhanh chóng bước vào, đầu tiên là xác định tình trạng vết thương của Nguyễn Thu Thu, sau khi chắc chắn cô không có gì đáng ngại, cuối cùng cũng có thể buông lỏng thần kinh căng thẳng suốt đường đi.

 

Cố Du cười khổ, trong ánh mắt mang theo sự xấu hổ không thể che giấu: “Thành thật xin lỗi, tôi biết bây giờ xin lỗi cũng đã muộn, là vấn đề của tôi khiến cho em gặp bao rắc rồi như vậy, sau khi chuyện này được giải quyết sẽ nộp đơn xin từ chức lên bộ phận nhân sự,  tôi lấy danh dự của mình xin thề sẽ không bao giờ để Từ Bích Ảnh làm những chuyện tổn thương đến em như thế nữa…’’

 

“Anh đừng nói như thế.’’

 

Cô Du vẫn luôn luôn theo thói quen quy tất cả mọi chuyện về trên người mình, mắt thấy ngay cả công việc hắn cũng không cần, Nguyễn Thu Thu vội vàng cắt đứt lời hắn: “Giữa tôi và Từ Bích Ảnh có một số hiểu lầm và mâu thuẫn không thể nói ra được, nhưng chuyện này không hề liên quan đến anh, những chuyện tương  tự khách cũng vậy, cho nên anh đừng tự trách chính mình.’’

 

Cố Du hơi sửng sốt, cho rằng Nguyễn Thu Thu đang an ủi mình, khó nén sự cay đắng giật giật khéo môi.

 

“Cho dù là như thế nào đi chẳng nữa, cô ấy đi đến bước đường cùng ngày hôm nay cũng có một phần trách nhiệm của tôi. Tôi không nên vì tức giận mà bỏ mặc cô ấy, mới khiến cô ấy đi vào con đường không thể cứu vãn.’’

 

Nghe những lời này của Cố Du, chân mày Nguyễn Thu Thu càng nhíu chặt.

 

“Tôi thực sự không thể ngờ được, anh lại có suy nghĩ như vậy.’’

 

“Tôi…’’

 

“Là anh xúi giục Từ Bích Ảnh làm những chuyện này sao? Là anh có những ám chỉ sai lầm sao?’’ Cố Du đang muốn giải thích, lại bị Nguyễn Thu Thu cướp lời một lần nữa, “Một người trưởng thành nên  sẵn sàng gánh chịu những hậu quả do mình gây ra. Không đạt được những thứ mình muốn thì đi gây tổn thương cho người khác, đây là những điều mà anh truyền thụ cho cô ta sao? Nếu như không phải, dựa vào cái gì mà anh phải thay người khác gánh chịu trách nhiệm những gì mà mình không làm? Anh là Thánh mẫu ư?’’

 

Cố Du bị những câu hỏi dồn dập của Nguyễn Thu Thu hỏi đến á khẩu không thể trả lời được.

 

Nguyễn Thu Thu đứng lên, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy trước đây, thậm chí còn thêm mấy phần hận không thể rèn sắt thành thép. Cô nhìn chằm chằm  vào ánh mắt cố ý né tránh của Cố Du, giọng điệu chậm rãi: “Chính vì anh luôn luôn thay cô ta gánh vác trách nhiệm nên mới khiến trong lòng Từ Bích Ảnh cảm thấy may mắn, cảm thấy những hậu quả mình gây nên đều có anh đứng sau xử lý.

 

Cố Du, tất cả chúng ta đèu trưởng thành rồi, mỗi người là một cá thể độc lập, có quá nhiều chuyện không liên quan đến anh hơn hiện tại nữa.’’

"..."

 

Trong phòng bệnh chỉ còn lại một mảnh yên tĩnh.

 

Cố Du ngơ ngác đứng bất động tại chỗ, nhất thời không biết nên nói gì mới phải.

 

Trong thời khắc nghiêm túc như thế này, Đồ Nam không thể kiềm nén được tiếng lòng của mình, vô cùng nhỏ nhẹ phát ra một tiếng cảm thán: “Chị dâu thật ngầu.’’

 

Nguyễn Thu Thu: "..."

 

Cố Du chậm rãi nháy  mắt một cái, cẩn thận ngẫm nghĩ những lời Nguyễn Thu Thu nói, một lúc lâu sau,  hắn thoải mái thở dài một hơi.

 

“Cảm ơn. Mặc dù có thể có những chuyện không nằm trong khả năng của tôi, nhưng tôi sẽ chịu trách nhiệm với những việc làm của mình.’’

 

“Vậy thì tốt rồi.’’ Nguyễn Thu Thu tỏ ra phong thái của một bà chủ, “Ngày mai tiếp tục đi làm, nếu không sẽ cắt tiền thưởng của anh.’’

 

Cố Du cười theo.

 

“Đúng rồi, Từ Bích Ảnh…’’

 

Cố Du nói: "Không biết, tôi còn chưa kịp qua.’’ Vừa đến bệnh viện đã chạy đến phòng của Nguyễn Thu Thu ngay lập tức, chắc chắn cô không có chuyện gì mới có thể yên tâm.

 

Nhìn hai người từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt tay nhau, ánh mắt Cố Du lóe lên, nói trong lòng không mất mát tuyệt đối là giả, nhưng hắn đã điều chỉnh tâm trạng của mình rồi, để cho bản thân nhanh chóng vượt qua đoạn tình cảm không có kết quả này.

 

Lú này, người cảnh sát lúc nãy đến đây lập biên bản đi tới, thấy trong phòng có rất nhiều người, hắn hơi sửng sốt, nói: “Từ tiểu thư đã tỉnh, mấy người có muốn qua đó gặp cô ấy không?’’

 

“Vậy tôi đi xem cô ấy một chút.’’ Cố Du nói.

 

“Phải rồi, cô ấy hy vọng lúc lập biên bản có thể có mặt Nguyễn tiểu thư ở đó.’’

 

Cảnh sát vừa dứt lời, mấy người lập tức đưa mắt nhìn nhau.  Ánh mắt Nguyễn Thu Thu  vô ý thức chạm vào ánh mắt của Trình Tuyển. Trình Tuyển nắm chặt  tay cô, tỏ ý cô hãy yên tâm.

 

Nguyễn Thu Thu cũng nắm chặt lấy tay anh, mỉm cười.

 

“Vậy chúng ta cùng đi qua đi.’’ Cũng có thể coi như là chấm dứt một đoạn nghiệt duyên với Từ Bích Ảnh.

 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (72 Bình Luận)