Cảnh tượng này, ám muội đến tột cùng.
Trên người Trình Tuyển phảng phát hương vị tươi mát của sửa tắm, thấm nhuần trong cái lạnh của nước, cơ thể anh càng lúc càng đến gần, cổ hương thơm dễ chịu không thể nói thành lời kia tràn ngập trong hơi thở của Nguyễn Thu Thu.
Nguyễn Thu Thu sững sốt.
Cái tên cẩu nam nhân này lại muốn chiếm tiện nghi của mình sao? Muốn tránh sao? Hay là không tránh cho thỏa đáng?
Mặc dù cô đã đồng ý với anh sẽ có tiếp xúc thân mật với nhau, nhưng tiến triển này không phải quá nhanh rồi sao? Còn chưa chuẩn bị xong tinh thần ôm ôm ấp ấp đã nhảy vọt đến việc hôn môi? Chẳng lẽ anh đã nghĩ đến việc tiến thêm một bước xa hơn hôn hôn rồi sao?
Từ đáy lòng Nguyễn Thu Thu giống như đang có một cuộc đấu tranh giữa thiên thần và con người, khiến cho cô cảm thấy vô cùng hỗn loạn phức tạp.
Đồng thời chính bản thân cô cũng không hề nhận thấy sự thay đổi trong suy nghĩ của mình. Nếu là trước kia, Trình Tuyển dám làm ra loại hành động như thế này, chắc hẳn sớm đã bị cô cho một bạt tai bay đến tận chín tầng mây, sao còn có thể đến lượt anh bóp cằm cô dễ dàng như lúc này.
Những sợi tóc rủ xuống lòa xòa nơi trán ché khuất mí mắt của anh, khiến cho ánh mắt của Trình Tuyển thêm phần mộng mị. Anh buông tay ra, cúi đầu, tiến sát đến gần khuôn mặt của Nguyễn Thu Thu. Lúc này Nguyễn Thu Thu nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, cô nhanh chóng lãng tránh ánh mắt của Trình Tuyển, thân thể lảo đảo ra phía sau, căng thẳng đến gò má đỏ bừng.
Chỉ là, trong mắt cô, hốt hoảng và luống cuống rõ ràng còn nhiều hơn so với động tình.
Cơ thể của Trình Tuyển khẽ ngừng lại.
“Anh muốn làm gì?’’ Nguyễn Thu Thu giống như một còn thú nhỏ hoảng loạn, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra dương nanh múa vuốt.
“…”
Cơ thể Trình Tuyển càng ngày càng gần hơn, Nguyễn Thu Thu hận không thể dính sát vào vách thường, hòa cùng một thể với nó. Đúng lúc này, cô cảm nhận được đầu ngón tay của Trình Tuyển rơi vào trên vùng cổ mềm mại mịm màng của mình, chỉ cần một cái nhẹ nhàng vuốt ve, tóc gáy Nguyễn Thu Thu dựng đứng, toàn thân nổi lên một lớp da gà dày đặc. Tai cô ngứa ngáy khó chịu, chỉ muốn dùng sức gãi một cái.
Một giây tiếp theo.
“A.’’ Nơi cổ truyền đến một cảm giác đau đớn dữ dội khiến cho Nguyễn Thu Thu hét lên một tiếng kêu đau.
Đầu sỏ gây nên chuyện này chính là Trình Tuyển đệ nhất siêu cấp vô địch đại thẳng nam trên vũ trụ này, anh ta thế mà dám thừa dịp cô không hề đề phòng, nhéo một cái vùng cổ mềm mại, Nguyễn Thu Thu đau đến ứa nước mắt.
Sau khi hoảng sợ tan biến, rồi dần bình tĩnh trở lại, cô nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn Trình Tuyển, không thể nghĩ đến trong khoảnh khắc mập mờ này, anh ta dĩ nhiên có hể làm ra một phản ứng kinh thiên địa khiếp quỷ khóc này?
“Anh đang làm cái gì vậy?’’
Trình Tuyển thu tay về, hai tay đút vào trong túi, đứng thẳng người, chậm rãi nói: “Trồng nông trại.’’
Nguyễn Thu Thu: “…”
Cô càng tức giận hơn, tức giận đến mức muốn lấy giấy chứng nhận kết hôn lôi kéo Trình Tuyển đi ly hôn ngay lập tức, để cho tên cẩu nam nhân sinh sản vô tình này tự sinh tự diệt đi.
Nguyễn Thu Thu vốn dĩ đã nghĩ ra một cách hay, hai người sẽ cầm ống hút giúp đỡ lẫn nhau, dùng nó để làm giả ra mấy dấu “dâu tây” để dễ dàng lừa gạt một chút. Ai ngờ Trình Tuyển lại làm ra một màn như thế này, khiến cho đầu óc của Nguyễn Thu Thu trống rỗng trong thoáng chốc, thiếu chút nữa quên mất chính mình đang làm cái gì.
Đúng lúc này, người làm vườn cúi đầu xuống, tiến đến trước mặt Nguyễn Thu Thu: “Đến lượt em.’’
Nguyễn Thu Thu rơi vào trầm mặc.
Có vẻ như Trình Tuyển đang rất nghiêm túc hoàn thành chuyện trồng nông trại này.
Mượn sức lực tức giận vừa rồi, Nguyễn Thu Thu cười lạnh một tiếng, Trình Tuyển rất phối hợp không nhúc nhích, để mặc cho cô tìm đúng góc độ, xoa xoa một mảnh da gần xương quai xanh của anh, dùng sức nhéo một cái.
Từ đầu đến cuối vẻ mặt của Trình Tuyển vẫn tỏ ra vô cùng thơ ơ, bị nhéo cũng chỉ im lặng nhìn cô, khiến Nguyễn Thu Thu còn tưởng rằng sức lực của mình chẳng nhằm nhò gì đối với người này. Lúc buông tay ra, trên làn da dày cộm kia bất ngờ xuất hiện một quả dâu tây nhỏ.
Nguyễn Thu Thu thở phào nhẹ nhõm.
“Được rồi, xem như một trả một thù.’’
Trình Tuyển nghiêm túc phát huy tinh thần nghiên cứu khoa học, nói: “Một người một chấm đỏ, giống như bị muỗi đốt, còn rất cân xứng, chẳng giống thật chút nào.’’
“Vậy phải làm thế nào? Còn phải làm nhiều hơn sao?’’
“Hẳn là.’’
Cảm giác đau đớn trong nháy mắt lúc này vẫn còn mới trong ký ức của Nguyễn Thu Thu, cô cảnh giác lùi về sau một bước, nói: “Anh chớ làm bừa’’
Trình Tuyển chậm rãi nói: “Oẳn tù tì.’’
Nguyễn Thu Thu: “Hử?’’
…
Nếu xét về vận may chơi oẳn tù tì, Nguyễn Thu Thu tự nhận vận may của mình xem như không tệ lắm. Trước kia ngẫu nhiên chơi oẳn tù tì với bạn bè, số lần cô thắng rất nhiều. Nguyễn Thu Thu nhất thời lấy lại tự tin, đứng thẳng người nói: “Oẳn tù tì thì oẳn tù tì, đến đây’’
Nếu như người nào đó thắng, thì có thể được nhéo ở cổ đối phương một cá, tổng cộng có ba lượt.
Phương thức tàn khốc để tạo ra một quả dâu tây như vậy, chắc cũng chỉ có hai người mới có thể nghĩ ra được.
Nguyễn Thu Thu nín thở tập trung suy nghĩ, hồi hộp quan sát động tác tay của Trình Tuyển, hai người im lặng đối mặt nhau, cô lo lắng siết chặt nắm đấm, nói: “Một, hai, ba…’’
Nguyễn Thu Thu ra cây kéo.
Trình Tuyển là bao.
“…Ha ha, tôi thắng!’’ Hai mắt Nguyễn Thu Thu lấp lánh, vội vàng ra hiệu Trình Tuyển cúi đầu xuống, “Nhanh, nhanh , nhanh, tôi muốn trồng dâu tây rồi.’’
Trình Tuyển nghe lời cúi thấp đầu xuống, mặc cho Nguyễn Thu Thu chọn tới chọn lui ở trên cổ mình, thành công để lại một quả dâu tây nhỏ. Nguyễn Thu Thu bừng bừng hứng thú giơ tay lên, chuẩn bị ván thứ hai.
Một, hai , ba…
Nguyễn Thu Thu cũng giật mình: “Tôi lại thắng rồi.’’
Trình Tuyển á một tiếng, thật sự cũng không ngạc nhiên lắm, chỉ thản nhiên cúi đầu xuống đẻ cho nguyễn Thu Thu tiếp tục trồng dâu tây. Nguyễn Thu Thu bấm một cái, đã thấy trên cổ “ba quả dâu tây” đỏ rực, đột nhiên lương tâm thức tỉnh, cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Tôi đã bấm anh ba cái rồi, anh cũng bấm lại một cái đi.’’
Trình Tuyển: “Ừ.’’
Nguyễn Thu Thu: “??’’
Người này không hiểu cái gì gọi là khách sáo sao?
Những ra đã thốt ra miệng, Nguyễn Thu Thu đành phải cắn răng tiến lên về phía trước, để cho Trình Tuyển có thể chọn một vị trí tốt trông dâu tây. Cô nhắm mắt, hai hàng lông mày nhíu chặt, chuẩn bị nghênh đón cảm giác đau nhói ập đến.
Im lặng. Tiếp tục im lặng.
Nguyễn Thu Thu thậm chí còn có thể loáng thoáng cảm nhận được hơi thở đều đặn của Trình Tuyển trên đỉnh đầu, nhưng vẫn không cảm nhận được động tác của đối phương. Cô lặng lẽ hé mắt ra nhìn, nhưng lại thấy Trình Tuyển đi về phía ghế sofa.
“Anh đang làm gì vậy?’’ Nguyễn Thu Thu đột nhiên sợ hãi, “Không phải anh đang tim công cụ đó chứ?’’
Trình Tuyển: “… Em nghĩ quá nhiều rồi.’’
Anh cầm một chai trà lạnh, vặn nắp, yên lặng uống một mạch nửa chai.
Nguyễn Thu Thu: “Không trồng dâu tây nữa sao?’’
Nguyễn Thu Thu quay đầu sang chỗ khác, nhàn nhạt nói: “Để lần sau.’’
…
Nguyễn Thu Thu trở về phòng ngủ của mình, ngồi trước gương trang điểm cẩn thận quan sát, đột nhiên phát hiện, dấu đỏ đổ nơi cô thật sự rất giống như có chuyện gì đã xảy ra.
Nguyễn Thu Thu đỏ mặt, nhất thời hơi xấu hổ. Chỉ cần nghĩ đến ngày mai Bạch Long mã không biết làm thế nào nháy mắt ra hiệu, cô lại càng xấu hổ hơn, chợt cảm thấy rằng đây không phải là một ý kiến hay, nhưng mà, nhắc đến chuyện này, cũng chỉ có Trình Tuyển mới cho phép cô nháo đến dạng này.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Trình Tuyển đứng trước mặt mình, cái vẻ mặt hờ hững thơ ơ thường ngày trong khoảnh khắc ấy, dường như có gì đó phức tạp hỗn độn khác lạ so với trước kia, nhưng cô vẫn không thể nói rõ rốt cuộc nó là cái gì.
… Thôi quên đi.
Nguyễn Thu Thu khoát tay một cái, xua tan đi những suy nghĩ bậy bạ trong đầu mình, ngày mai còn phải dậy sớm trang điểm, cô vẫn nên đi ngủ sớm một chút thì tốt hơn.
Nguyễn Thu Thu lăn qua lăn lại trên giường, cuối cùng dần dần ngủ thiếp đi.
Ở trong một căn phòng khác.
Tấm rèm cửa sổ nặng nề được kéo kín mít, Trình Tuyển nằm trên giường, nhưng lại không cảm thấy buồn ngủ chút nào.
Chỉ cần anh nhắm mắt lại, trong đầu sẽ hiện lên làn da mềm mại của Nguyễn Thu Thu, đôi môi đỏ mọng, bờ vai nhẵn nhụi như ngọc, khiến người khác không thể kiềm chế được bản thân nảy sinh sự tò mò, một khi bàn tay chạm vào nó, rốt cuộc là một loại cảm giác như thế nào nhỉ.
Chắc hẳn sẽ vô cùng tuyệt vời.
Anh trở mình, càng không thể nào ngủ được nữa.
….
Sáng hôm sau.
Nguyễn Thu Thu phấn chấn thức dậy trang điểm, nhưng trong lúc trang điểm, cô vẫn cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Dung mạo người phụ nữ trong gương xinh đẹp như hoa, làn da trắng mịn, nõn nà như ngọc Dương Chi, ngay cả lỗ chân lông cũng không có. Nhưng Nguyễn Thu Thu càng xem càng cảm thấy bất thường, không khỏi rơi vào trầm tư.
Giống như… Còn thiếu cái gì đó?
Nguyễn Thu Thu cần thận nhìn từ trên xuông dưới, cuối cùng cũng tìm được chỗ nào không đúng, cô bàng hoàng phát hiện… Dâu tây nhỏ biến mất! Biến mất!
“Trình Tuyển, Trình Tuyển.’’ Cô vội vàng dứng dậy đi gọi Trình Tuyển.
Tong một bộ đồ ngủ rộng thùng thình, Trình Tuyển xoa xoa đôi mắt mông lung buồn ngủ của mình, theo tiếng gọi mở cửa phòng ra. Nguyễn Thu Thu nhanh chóng nắm lấy cánh tay tay anh, lôi kéo cổ áo Trình Tuyển, nhún chân quan sát. Trình Tuyển dứt khoát từ bỏ sự kháng cự, mặc cho cô nhìn tới nhìn lui, còn thuận tiện giúp Nguyễn Thu Thu lôi cổ áo xuống một chút nữa, để cho cô nhìn dễ dàng hơn.
Nguyễn Thu Thu vô vọng tìm kiếm một lúc lâu, quả nhiên, những nơi cô nhéo qua đã khôi phục lại như lúc ban đầu, cái gì cũng biến mất.
“… Trời ạ!’’ Nguyễn Thu Thu xụ mặt.
Trình Tuyển: “???”
“Anh nói xem, tối hôm qua cực khổ nghĩ cách làm gì chứ?’’ Nguyễn Thị Tường Lâm tẩu chính thức online, vẻ mặt sa sút trầm trọng chậm rãi bước về phía phòng mình, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Tôi thật ngu ngốc.’’
Trình Tuyển: “…”
“Tôi không hề biết những dấu vết bị nhéo qua sẽ không lưu lại đến ngày thứ hai, anh nói xem có phải vì chúng ta đã dùng lực quá nhỏ không?’’
Trình Tuyển im lặng một cách kỳ quái trong vài giây, sao đó thản nhiên nói: “Có lẽ vậy.’’
Tất nhiên anh biết.
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận