TÌM NHANH
XUYÊN THÀNH VỢ CŨ CỦA NAM PHỤ
View: 12.832
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 31
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC

Gần đây, Nguyễn Thu Thu cực kỳ say mê trò QQ Speed, nhân danh việc luyện tập lái xe, cô bắt đầu chơi và chơi đến quên ăn quên ngủ, thậm chí còn dậy sớm vào cuối tuần để làm nhiệm vụ, chơi một mạch đến buổi trưa cũng không ra khỏi phòng, có thể nói vô cùng chuyên nghiệp.

 

Đã mấy ngày nay Bạch Long Mã không thấy Nguyễn Thu Thu online, hơi buồn bực gửi một tin nhắn riêng cho cô.

 

“Thu Thu, cô đang làm gì vậy, tại sao gần đây không thấy online chơi game?’’

 

Nguyễn Thu Thu trả lời vô cùng bình tĩnh: "Đang tập lái xe, bận rộn chính sự.’’

 

Bạch Long Mã: “Tập lái xe?’’

 

Nguyễn Thu Thu: “Đúng vậy, để đi làm.’’

 

Cô mở to mắt bịa đặt, nói dối đã đạt đến trình độ mặt không đỏ  tim không đập, dễ dàng đánh lừa được Bạch Long mã.

 

Bạch Long mã: “Đúng rồi, sắp tới chúng tôi dự định sẽ tổ chức một buổi gặp gỡ offline, cô có muốn đi không? Chỉ có mấy người thôi, không có ai khác nữa đâu.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “Quên đi, tôi vẫn không nên đi thì hơn.’’

 

Cô sợ rằng lỡ may có mấy người bạn trên mạng quen biết với nguyên chủ, lúc đó lại moi ra một số việc trong cuộc sống riêng tư hỗn loạn của người ấy thì không hay lắm.

 

Bạch Long mã: “Chỉ là một cuộc gặp gỡ nhỏ thôi, tầm năm sáu người gì đó, như vậy đi, thời gian là cuối tuần sau, cô cứ cân nhắc trước nhé, mặc dù tôi rất muốn gặp cô ngoài đời nhưng cũng không thể đi ngược lại với mong muốn của cô được.’’

 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Nguyễn Thu Thu: “Được, tôi sẽ suy nghĩ một chút.’’

 

Nhắc đến vấn đề này, Nguyễn Thu Thu chợt nhớ đến chuyện không biết Trình Tuyển có hay đi họp lớp không nhỉ?

 

Cô chải lại đầu tóc rối bù, buộc lên gọn gàng rồi đi ra ngoài xem Trình Tuyển đang làm gì.

 

“…”

 

Nguyễn Thu Thu đen mặt: “Chẳng lẽ anh lại đang Tích cốc sao?’’

 

Trình Tuyển nhẹ nhàng đáp một tiếng, chỉ còn kém mọc cánh thành tiên nữa mà thôi.

 

Một bữa cơm đủ để cho Trình Tuyển lấy lại nhân khí của mình, đôi mắt cũng không còn mệt mỏi vô thần, đã có chút tinh thần. Nguyễn Thu Thu 囧tự nhiên ngồi bên cạnh, hỏi: “Này, anh có hay đi họp lớp không?’’

 

Trình Tuyển chậm rãi nói: “Không đi.’’

 

Nghe anh nói như vậy, trong đầu Nguyễn Thu Thu lập tức hiện lên hình ảnh Trình Tuyển bị mười ngàn phương pháp bạo lực học đường tổn thương, cô bày tỏ sự đồng cảm hạ thấp giọng nói: “Nếu anh không muốn đi thì đừng đi.’’

 

Vẻ mặt Trình Tuyển viết rõ mấy chữ “Rốt cuộc cô đang suy nghĩ vớ vẫn cái gì vậy?’’, liếc Nguyễn Thu Thu một cái.

 

Anh thân là một sinh viên tốt nghiệp ưu tú của trường học, cũng được xem như là một nhân vật từng làm mưa làm gió một thời, rất nhiều lần được mời quay về tham gia lễ kỷ niệm thành lập trường nhưng Trình Tuyển lại không thích tụ tập náo nhiệt nên dứt khoát ủng hộ cho trường một trăm vạn tệ khiến hiệu trưởng như nở hoa trong bụng.

 

Nguyễn Thu Thu ở bên cạnh vẫn đang mải mê liên tưởng, liên tưởng đến một đống tình tiết bi thảm các kiểu, cô dịu dàng nhìn Trình Tuyển, định nói một lời an ủi.

 

Trình Tuyển: “Cô làm tôi nổi cả da gà.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “???’’

 

Cái tên cẩu nam nhân này, quả nhiên không nên đánh giá quá cao anh ta mới đúng.

 

 

Gần đây, vì để cho Trình Tuyển đến công ty mấy ngày, Đồ Nam đành miễn cưỡng cho phép Nguyễn Thu Thu được nghỉ phép.

 

Thật ra thì cũng không được tính là nghỉ, chẳng qua là để cho cô tự học và chuẩn bị ở nhà, vài ngày sau có thể đến tham gia hội nghị cùng với bọn họ là được.

 

Cuối cùng cũng được chào đón đại boss đã lâu không gặp, Đồ Nam và mấy người Tiêu Phàn cảm thấy thở phào nhẹ nhõm giống như đã giành được tự do cho mình, tựa như mấy con chim vui vẻ ríu rít  quay quanh Trình Tuyển vòng tới vòng lui.

 

“Boss ơi, rốt cuộc anh đã tới rồi!’’

 

“Tôi rất nhớ anh.’’

 

Trình Tuyển ghê tởm liếc mấy người Đồ Nam một cái, lúc này mới làm cho bọn họ hậm hực thu hồi bản lĩnh khiến người khác chán ghét của mình, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh chờ Trình Tuyển bắt đầu cuộc họp.

 

Tiêu Phàn xoa xoa cái đầu đinh của mình, vẻ mặt nghi hoặc: “Boss, tôi thật sự không hiểu, tại sao lại không thể để cho chị dâu biết anh đang ở đây?’’

 

Trình Tuyển bình tĩnh trả lời: “Bởi vì cô ấy không biết tôi là ông chủ phía sau của Gia Trừng.’’

 

Những người khác: “Gì????’’

 

Vẻ mặt Phó Tử Trừng đầy phức tạp: “Boss, anh thật không phúc hậu nha, cũng đã kết hôn rồi sao còn có thể lừa tới lừa lui vợ  mình như vậy chứ?’’

 

Tiêu Phàn: “Đúng rồi, làm người không thể quá đáng thế được.’’

 

Đồ Nam: “Thật không ngờ được boss của chúng ta lại là người như thế đấy.’’

 

Đới mặt với những lời khiển trách của mấy người kia, Trình Tuyển vẫn tiếp tục bình tĩnh mở ipad ra: “Vì thế, hôm nay chúng ta ngồi đây chủ yếu là để bàn về vấn đề này..."

 

Phía trên viết rất rõ ràng:

 

[ Phương pháp nhanh nhất và có hiệu quả nhất để cho vợ biết được sự thật đồng thời cũng chấp nhận thân phận  của người chồng.]

 

Những người khác: “….”

 

Hóa ra là không dám nói với chị dâu?

 

Bọn họ nhất thời buồn bực.

 

Thời đại này, đừng nói đến phụ nữ, chẳng có người nào trên thế gian này ghét tiền cả. Biết được chồng mình là đại boss, hơn nữa lại còn là boss của công ty mình thích, đó chẳng phải là một món quà mà ông trời ban tặng sao? Còn có thể nói cái gì được nữa?

 

Đồ Nam thoải mái nói: “Anh cứ yên tâm nói ra thân phận thật sự của mình là được, cùng lắm chỉ là trách móc anh đã không nói sớm hơn một chút mà thôi, tức giận thì tức giận nhưng sau đó lại bắt đầu sung sướng mua mua mua thôi. Lại nói, nếu như có tức giận thì anh chỉ cần mua cho chị ấy một nhà quần áo đẹp và túi xách, đảm bảo lửa giận sẽ tan biến ngay lập tức. Hơn nữa, chị dâu còn có thể không vui đến mức nào được, có thể đến nổi ly hôn sao?’’

 

Trình Tuyển yếu ớt nói: “Đúng vậy.’’

 

Đồ Nam: “… Xin lỗi đã làm phiền, hãy xem như tôi chưa nói gì đi.’’

 

Xem ra đây không đơn giản chỉ là một cuộc khủng hoảng gia đình, Đồ Nam đã hoàn toàn bị đánh bại bởi bộ não rắc rối của người phụ nữ rồi.

 

Sau một tiếng đồng hồ  hăng hái thảo luận sôi nổi, tất cả mọi người đều nhất trí cho rằng nếu như để Nguyễn Thu Thu ngay lập tức tiếp nhận thực tế thì có thể hơi đột ngột, phải tiến hành từng bước, từng bước, trước hết phải tạo ra những tin đồn phong phanh về vấn đề này, để cô ấy từ từ biết được càng nhiều chân tướng càng tốt.

 

Mọi người nhanh chóng liệt kê ra các phương án hữu hiệu ABC, mỗi một cái đều có ba bốn gợi ý, rõ ràng đã biến một điều đơn giản trong cuộc sống thành một trường hợp kinh doanh nghiêm túc.

 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Có thể nói hiệu suất vô cùng cao.

 

Đúng lúc này, lại có người gõ cửa bên ngoài.

 

Đồ Nam: “Mời vào.’’

 

Cánh cửa chậm rãi được đẩy ra, một dáng người uyển chuyển đi vào,  là Nguyễn Thu Thu đáng lẽ ra nên ở nhà vào lúc này mới phải.

 

Trong tay cô đang ôm một chồng tài liệu, bước chân nhanh nhẹn, ngay sau đó lại đột nhiên ngây người đứng tại chỗ.

 

Cô mờ mịt nhìn một đám người đang ngồi trong văn phòng, vây xung quanh ipad của Trình Tuyển, ipad đang mở, Nguyễn Thu Thu còn chưa kịp thấy rõ nội dung trên đó thì đã bị úp lại.

 

“….”

 

“….”

 

Cuộc gặp gỡ chí mạng.

 

“Chi dâu, sao chị lại tới đây?’’ Đồ Nam bị bất ngờ buột miệng gọi một tiếng, giây tiếp theo hắn lập tức tát vào má mình một cái, “Xin lỗi, cái miệng đáng chết của tôi.’’

 

Mấy người vừa rồi vẫn đang thao thao bất tuyệt trong nháy mắt giống như người câm, dáng vẻ giả vờ như không có chuyện gì rối rít cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Nguyễn Thu Thu.

 

Chỉ còn Trình Tuyễn vẫn rất bình tĩnh.

 

Vô cùng bình tĩnh.

 

Bình tĩnh đến nỗi quên mất những gì cần nói.

 

“Trình Tuyển, tại sao anh lại ở đây?’’

 

Nguyễn Thu Thu càng bối rối.

 

“Có phải tôi đã quấy rầy đến các anh  bàn bạc công việc hay không?’’

 

Trình Tuyển một tay đè trên ipad, nói: “Chỉ bàn chút chuyện liên quan đến vấn đề công việc mà thôi."

 

Nguyễn Thu Thu: “…Nhưng tại sao anh lại ngồi vào ghế của boss?’’

 

Trình Tuyển: “…”

 

Mấy người khác càng kinh sợ hơn, không đợi Nguyễn Thu Thu tiếp tục hỏi tiếp đã khai toàn bộ, thậm chí còn quên mất kế hoạch ABC đã bản bạc xong của mình, ngay cả việc không thể để cô lập tức tiếp nhận thực tế cũng ném ra sau đầu.

 

“Chị dâu, tất cả là do boss muốn chúng tôi lừa chị.’’

 

“Chuyện này hai người nên tự giải quyết với nhau thì hơn.’’

 

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta không nên ở chỗ này.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “??? Đợi một chút, các anh nói rõ ràng cho tôi đi, đừng đi, đừng đi.’’

 

Cô vừa dứt lời, mấy người kia lập tức chạy mất dạng, chỉ để lại cô và Trình Tuyển hai người lặng lẽ ngồi trong phòng, bầu không khí thêm lúng túng và gượng gạo.

 

Nguyễn Thu Thu không phải là một kẻ ngốc, cô đã nghi ngờ về thái độ nhiệt tình của mấy người Đồ Nam từ lâu lắm rồi, lúc này, như thể phải đối mặt với tất cả mọi thứ,  những nghi ngờ trước đây,  hành tung bất định của Trình Tuyển và mối quan hệ bí ẩn với Đồ Nam cuối cùng cũng có lời giải thích.

 

Nguyễn Thu Thu thở dài một cái.

 

“Hóa ra là như vậy, tôi đã nói mà, dẫu cho anh có tài giỏi như thế nào đi chăng nữa cùng chỉ là một đại thần điện canh ẩn giật, tại sao mấy người kia lại vừa tôn trọng vừa nhiệt tình với anh đến thế, chẳng trách bọn họ lại  ra sức quan tâm tôi như vậy."

 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Trình Tuyển tiếp tục yên lặng.

 

“Anh là ông chủ lớn phía sau của Gia Trừng.’’

 

Nguyễn Thu Thu thật sự không tin điều đó.

 

Nào có một ông chủ của công ty lớn lại có thể sống trong một căn hộ cũ, mỗi ngày vui vẻ thoải mái làm ổ trong thư phòng của mình, không xuất hiện trước mặt mọi người.

 

Nguễn Thu Thu hơi hoảng hốt, suy cho cùng đây cũng chỉ là những lý lẽ mà lý trí của cô cho là phù hợp, còn về mặt tình cảm thì không thể nào chấp nhận được.

 

Trình Tuyển đứng dậy, đi tới trước mặt Nguyễn Thu Thu.

 

“Tôi không cần cô phải gánh các bất cứ vấn đề gì liên quan đến chuyện làm ăn hãy gia đình, cô chỉ cần làm những việc mình thích, vui vẻ tiêu tiền là được rồi."

 

Nguyễn Thu Thu sững sốt: “Anh nuôi tôi sao?’’

 

Trình Tuyển: “Ừ.’’

 

Nguyễn Thu Thu: “…”

 

Thật xin lỗi, những lời này đúng là đậm chất tổng tài bá đạo.

 

Trong đầu Nguyễn Thu Thu lúc này vô cùng hỗn loạn, cô lui về sau mấy bước, nói: “Anh hãy để tôi yên tĩnh một chút đã đã.’’

 

Vốn dĩ chỉ muốn làm một tiểu phú bà sung sướng, bây giờ lại biến thành một người có tiền, Nguyễn Thu Thu đột nhiên nhận ra rằng từ đầu đến tận bây giờ, địa vị của cô và Trình Tuyển chưa bao giờ ngang hàng với nhau, anh ta là đại boss phía sau của Gia Trừng, cũng là người thừa kế tập đoàn Trình thị.

 

Mà cô…

 

Nguyễn Thu Thu thở dài: “Tôi nghĩ, chúng ta vẫn nên…’’

 

Anh rũ thấp đầu, bỗng nhiên níu Nguyễn Thu Thu lại, giống như một người ăn mày trắng tay, giọng nói trầm thấp.

 

“Đừng đi.’’

 

 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (125 Bình Luận)