Sống lưng Trình Tuyển thẳng tắp, cứng ngắc giống như một khúc gỗ: “…”
Nhưng Nguyễn Thu Thu từ đầu đến cuối vẫn không hề hay biết, cơ thể mềm mại như một sợi giây leo chặt chẽ quấn quanh người anh. Trước mặt mọi người, cô vùi người vào trong lồng ngực Trình Tuyển ra sức cọ xát, tựa như một người mắc bệnh thoái hóa xương cốt, chính mình không thể đứng vững, không thể không dính lấy Trình Tuyển.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ ửng, giống như ánh chiều tà vương trên gò má trắng nõn, đôi mắt đào hoa ngậm nước lấp lánh động lòng người.
Các nhân viên xung quanh thì thầm bàn tán về thân phận của người đàn ông đẹp trai này.
Nhìn dáng vẻ thì hẳn là chồng của Nguyễn Thu Thu rồi. Trai tài gái sắc xứng đôi vừa lứa, nhìn tình cảm hai người mặn nồng như vậy, thực sự khiến người khác ghen tị chết người.
Dưới ánh nhìn chăm chú của bọn họ, Trình Tuyển cúi đầu, giống như xé kẹo mạch nha đường dính trên người tách Nguyễn Thu Thu ra.
Nguyễn Thu Thu hơi không tình nguyện.
Giờ phút này đầu óc cô choáng váng, mơ mơ hồ hồ, chính mình còn không biết mình đang suy nghĩ cái gì. Cô đứng đó giang hai cánh tay ra, ánh mắt lờ đờ mông lung trông như có thể ngã xuống đất bất cứ lúc nào.
Cô nói: “Cõng tôi.’’
Trình Tuyển: “…”
Mấy người đàn ông xung quanh thật sự rất khâm phục định lực của Trình Tuyển, nếu là bọn họ, sao có thể chịu được sự nũng nịu của một mỹ nhân như vậy chứ. Còn người đàn ông đứng tại chỗ thở dài, một giây kế tiếp, anh đã làm một hành động mà tất cả mọi người ở đây đều không thể tưởng tượng nổi.
Anh bỗng nhiên khom người xuống, ôm lấy eo Nguyễn Thu Thu đứng dậy, giống như đang vác một bao gạo lớn, khiêng cái người đang say khướt treo trên bả vai mình.
Anh bất đắc dĩ thở dài, dáng vẻ như đang ước lượng thịt heo mà ước lượng Nguyễn Thu Thu.
“Cô thật nặng.’’
Quần chúng ăn dưa: “???”
Đây là lời mà một người đàn ông có thể nói ra sao?
Mặc dù Nguyễn Thu Thu đang trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê nhưng lỗ tai lại vô cùng nhạy bén, nghe thấy lời của Trình Tuyển, cô đập vào bả vai Trình Tuyển một cái, rồi hung hăng nói: “Thả tôi xuống!’’
Trình Tuyển phớt lờ sử phản kháng yếu ớt của cô, vác bao gạo… À, không, vác Nguyễn Thu Thu bình tĩnh rời đi.
Để lại mấy người quần chúng sau lưng im lặng trố mắt nhìn nhau: “…”
Trên đường đi, Nguyễn Thu Thu không ngừng ồn ào, nhốn nháo.
Ngồi trên xe taxi, cô lại đá trước đá sau, xoay tới xoay lui, Trình Tuyển đang suy nghĩ xem có nên dùng một cái xiên phòng chống bạo lực* để đè Nguyễn Thu Thu lại hay không, tốt nhất là khiến cho cô ấy không được ầm ĩ nữa.
(Xiên phòng chống bạo động. Nguồn: google.)
Tài xế taxi dở khóc dở cười: “Có vẻ như bạn gái của anh rất nghịch ngợm nhỉ.’’
Trình Tuyển còn chưa kịp trả lời thì một cái đầu nhỏ đã đột nhiên nhô lên từ phía sau ghế lái xe, tóc tai bù xù giống như một con quỷ nữ, con quỷ nổi giận đùng đùng: “Chúng tôi đã kết hôn rồi.’’
Bánh xe bất ngờ đánh một vòng trên đường nhựa, phanh gấp rồi phát ra một tiếng két đáng sợ, người tài xế bị dọa đến cả người đổ mồ hôi lạnh.
“Mời anh trông coi cô ấy thật tốt vào!’’
Thuận theo quán tính đột nhiên ngã vào trong lồng ngực Trình Tuyển, đầu sỏ gây chuyện Nguyễn Thu Thu vẫn còn nhỏ giọng lầm bầm: “Người này thật là hung dữ.’’
Trình Tuyển lặng lẽ che mặt cô lại: “…”
Chiếc taxi phanh gấp thu hút sự chú ý của những cảnh sát tuần tra gần đó, bọn họ lái xe đuổi theo, một người cảnh sát ngồi ở ghế lái phụ nhìn thấy người tài xế taxi trán đổ đầy mồ hôi lạnh lái xe, người đàn ông mặc áo đen ngồi phía sau cúi thấp đầu, bàn tay che kín khuôn mặt người phụ nữ, người phụ nữ nằm ngửa trên ghế vô lực giãy giụa, động tác mềm nhũn giống như đang bị bỏ thuốc mê.
Cảnh sát: (⊙o⊙)
Giống như phân đoạn cảnh sát do Đoạn Dịch Hoằng thủ vai tìm thấy mục tiêu Đặng Siêu (thủ vai) trong bộ phim hình sự “Mặt trời thiêu đốt trái tim’’, ánh mắt của người cảnh sát ngưng đọng trong nháy mắt, vừa giận vừa sợ, chỉ vào tài xế lái xe gầm thét: “Dừng xe!’’
Còn muốn bắt cóc phụ nữ, thật sự là không coi ai ra gì mà!
Tài xế taxi lập tức hoảng hốt.
Dưới tình thế cấp bách, đầu óc loạn thành một mảnh, vốn dĩ muốn đạp phanh nhưng không hiểu tại sao chiếc xe vừa rồi vẫn còn chạy vững vàng bỗng nhiên phóng vèo như bay về phía trước, cảnh sát nhanh chóng bật còi báo động, cầm loa lớn hét lên: “Người phía trước không được chạy.’’
Cũng may Trình Tuyển vẫn còn khá bình tĩnh, ngay lập tức bảo người tài xế dừng lại.
Chiếc xe tiếp tục chạy được vài trăm mét, cuối cùng cũng dừng lại dưới sự bao vây ngăn chặn của mấy chiếc xe cảnh sát tuần tra.
Nguyễn Thu Thu mơ mơ màng màng nằm ngủ trong lồng ngực Trình Tuyển: “Đến nhà rồi sao?’’
Trình Tuyển: “…” Có vẻ như càng chạy càng xa.
Vị cảnh sát yêu cầu bọn họ trình chứng minh thư nhân dân, may mắn thay Trình Tuyển còn mang theo ví tiền và giấy tờ tùy thân, cũng có chứng minh thư. Cảnh sát tuần tra gọi mấy cuộc điện thoại, sau khi xác nhận được thông tin hai người mới hậm hực nói: “Tình thú vợ chồng là đây sao.’’
Có một người từ đầu đến cuối không hay biết chuyện gì đang xảy ra vẫn dựa vào người Trình Tuyển ngủ ngon lành.
Trình Tuyển gọi tài xế đến chở hai người bọn họ về nhà, anh vẫn giống như đang vác một bao gạo vác Nguyễn Thu Thu trên vai, trong giấc mơ Nguyễn Thu Thu chỉ cảm thấy cả người mình lắc lư không thăng bằng, dạ dày như có cái gì đó chặn lại, cuối cùng bị đặt trên giường, cô trở mình, đến ngủ cũng không yên ổn, hai chân thon dài đạp tới đạp lui, đạp đôi giày xuống đất.
Cô bắt đầu cuốn áo khoác dài thành một cục, rồi cởi cả áo khoác lẫn áo len ra, mắt đấy cái bụng bằng phẳng trắng nõn của cô sắp lộ ra, động tác Trình Tuyển còn nhanh hơn so với cô một bước, trực tiếp duỗi tay bọc lấy Nguyễn Thu Thu lại.
Chiếc chăn trái phải đều bị quấn thật chặt, kiên quyết bó người trên giường thành một cái xác ướp.
Nguyễn Thu Thu nhắm ghiền đôi mắt không có cách nào giãy giụa lại bắt đầu lẩm bẩm: “Tuyển ca… Tôi muốn uống nước.’’
Nói xong, cô còn liếm môi một cái, để lộ đầu lưỡi phấn nộn.
Trình Tuyển đột nhiên cảm thấy mình cũng nên uống một ly nước.
Anh tháo một chiếc ống hút và đặt nó vào trong cốc nước, Nguyễn Thu Thu mắt nhắm mắt mở uống ừng ực, ừng ực một nửa, rốt cuộc cũng không kêu khát nữa.
Trình Tuyển đặt cốc nước trong tay xuống, chuẩn bị rời đi, nhưng đúng lúc này Nguyễn Thu Thu đột nhiên lật lại.
Cô dùng sức nhúc nhích, cả người giống như một con tằm đang ngọ nguậy, thậm chí còn mang theo cả chăn lăn từ trên mép giường xuống đất, trực tiếp áp Trình Tuyển dưới cơ thể mình.
Khuỷu tay của anh chống trên mặt đất, rên rỉ một tiếng.
Tấm chăn buông lỏng, toàn thân mềm mại của Nguyễn Thu Thu đè trên người Trình Tuyển, mái tóc dài rải rác xõa trên vai, cổ và mặt anh, toàn bộ hơi thở tràn ngập hương thơm đặc biệt tỏa ra từ trên người cô.
Hai người bị chôn vùi trong chiếc chăn mềm mại, giống như đang tựa sát vào nhau mà ngủ.
Trình Tuyển không nhúc nhích, tựa như một hòn đá cứng ngắc nằm ở đó.
Nguyễn Thu Thu ở trong lồng ngực anh cười ngọt ngào, mơ mơ màng màng kêu tên một tiếng “Tuyển ca.’’
Âm thanh nhẹ nhàng yêu kiều giống như đang làm nũng, như đang ngâm nga một giai điệu nào đó. Biểu cảm trên khuôn mặt Trình Tuyển trông rất lạnh nhạt nhưng hai lỗ tai đỏ bừng đã bán đứng anh.
Nguyễn Thu Thu dựa vào lồng ngực anh, ngủ không được mấy giây, cánh tay bỗng nhiên lại sờ lên.
“Ưm… Tiếng trống ở đâu vậy?’’
Trình Tuyển bình tĩnh cầm tay cô lại: “Ngủ.’’
“Nhưng mà…’’
“Ngủ.’’
“Ồ.’’
Đèn ngủ nơi tủ đầu giường trong phòng bật sáng, ánh sáng vàng nhạt ấm áp rơi trên người hai người, trong chăn vang lên tiếng hít thở đều đều của Nguyễn Thu Thu.
Trình Tuyển nằm ngửa trên đất, khuỷu tay bị chập phải sàn nhà đau đớn nhưng hiếm khi nhúc nhích.
Anh khe khẽ thở dài.
Lại thở dài.
“…”
Trong giấc mơ của mình, Nguyễn Thu Thu cau mày không vui, kỳ lạ thật, tại sao tiếng trống kia càng lúc càng nhanh.
…
Sáng sớm hôm nay, Nguyễn Thu Thu bị đánh thức bởi mồ hôi chảy đầy đầu.
Vừa mới tỉnh lại đã phát hiện mình được quấn chặt trong chiếc chăn dày cộm, chặt chẽ kín mít đến mức không thể động đậy.
Áo len và quần dài còn chưa được cởi ra, cả người giống như đang ở trong một chiếc lò nướng khiến Nguyễn Thu Thu khô miệng khô lưỡi, vội vàng cầm nửa ly nước trên tủ đầu giường từng ực ừng ực uống sạch bách.
Nhanh chóng thay quần áo nhẹ nhàng hơn, tinh thần phấn chấn mở cửa phòng ngủ ra ngoài thì thấy Trình Tuyển đang cầm một hộp sữa tươi từ trong phòng bếp đi ra.
Nguyễn Thu Thu: “Mẹ ơi! Mắt anh sao vậy?’’
Trình Tuyển cũng có một ngày xuất hiện quầng thâm dưới mắt sao?
Trình Tuyển liếc cô một cái, không muốn nói chuyện.
Nguyễn Thu Thu chỉ nhớ tối hôm qua cô uống rượu rồi gửi tin nhắn cho Trình Tuyển nhờ anh đến đón về, còn những chuyện xảy ra tiếp theo cô không thể nhớ cái gì. Nhưng từ khi thức dậy từ trên giường, cô có thể đoán được, chắc chắn Trình Tuyển vất vả lắm mới có thể mang mình về nhà.
Nguyễn Thu Thu hơi chột dạ: “Xin lỗi, tôi không làm chuyện gì quá đáng chứ?’’
Mặc dù Trình Tuyển không nói chuyện nhưng ánh mắt sắc bén kia đã nói cho cô biết, tối hôm qua cô đã làm chuyện vô cùng vô cùng vô cùng quá đáng.
Nguyễn Thu Thu không thể không biết xấu hổ hỏi tiếp nữa, cô cho là mình đã nôn vào trên người Trình Tuyển, hỏi nữa chẳng phải càng xấu hổ hơn sao.
Để chuộc lại lỗi lầm của mình, Nguyễn Thu Thu thoải mái tiếp nhận thực đơn, chăm chỉ làm một bữa ăn thật thịnh soạn. Sau khi được ăn uống no đủ, Trình Tuyển đã không còn dùng ánh mắt lên án nhìn cô nữa, hai người lại khôi phục bầu không khí hài hòa như trước đây.
Cơm nước xong nghỉ ngơi, Nguyễn Thu Thu nhận được một tin nhắn của lão Mạnh.
“Nghe nói tối hôm qua cô bị chồng mình vác như vác một bao gạo về nhà [Cười trộm ], những đồng nghiệp của chúng ta đều thấy cả, ha ha ha ha."
Nguyễn Thu Thu: “…”
Cô âm thầm nghiến răng nghiến lợi, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Trình Tuyển: “Hôm qua tôi về nhà bằng cách nào?’’
Trình Tuyển vô cùng không thức thời nói dối: “Cõng về.’’
Nguyễn Thu Thu: “Dùng gối hay dùng vai?’’
Trình Tuyển: “… Quên rồi.’’
Nguyễn Thu Thu: “Anh được lắm, thật sự.’’
......
Tên thật của Bạch Long mã là Bạch Lung, cái tên này khiến cho Nguyễn Thu Thu liên tưởng đến giọng nói ngọt ngào, trong veo, chẳng giống như dáng vẻ hào khí ngất trời trong game chút nào.
Cô ấy phấn khích chào hỏi, sau đó nói cho cô về thời gian và địa điểm tổ chức buổi offline.
Những người chơi trong bang phái sống cùng một thành phố không ít, không ngờ nơi ở của Bạch Long mã lại cách địa chỉ của Nguyễn Thu Thu không xa, chỉ cần nửa giờ lái xe là đến nơi. Lần này chỉ là một buổi offline nho nhỏ, khoảng chừng năm sáu người, đều là những người thường chơi game ăn ý với nhau, cho nên Nguyễn Thu Thu mới dám yên tâm đi đến.
Bọn họ đã đặt trước một phòng ăn riêng trong nhà hàng của gia đình Vó hướng lên trời mở ra, gia cảnh của người này không tệ, cũng giống như Bạch Long mã đều là gia đình bậc trung giàu có, ngoài đời thực hai người là một đôi tình nhân, bất kể chơi game gì cũng là danh hào tình nhân.
Những người còn lại bao gồm Đặng Bất Lợi Thiểu, Ta là Diệp Lương Thần, Bánh bao thịt đả cẩu, nhìn thấy mấy cái tên này, Nguyễn Thu Thu vẫn cảm thấy buồn cười.
Thời tiết bên ngoài vẫn còn rất lạnh, Nguyễn Thu Thu tùy tiện mặc một chiếc áo khoác và quần jean, mang khăn quàng cổ, đội mũ len trên đầu, bọc kín mình thật chặt rồi mới mở cửa ra ngoài. Khi cô đến nhà hàng, những người khác đã có mặt tại đó và đang bắt đầu nói chuyện với nhau vô cùng náo nhiệt.
Nguyễn Thu Thu đẩy cánh cửa phòng riêng ra, cởi mũ xuống, mấy người trong phòng đang nói chuyện trên trời dưới đất đột nhiên ngây người tại chỗ.
Bọn họ trố mắt nhìn nhau, thực sự không dám nhận mỹ nhân trước mặt này, mặc dù cô ấy để mặt mộc, thậm chí ngay cả son mỗi cũng không tô, những vẫn đẹp không thể nói thành lời.
Nguyễn Thu Thu cười híp mắt mở miệng: “Chào mọi người, tôi là Thu Thu Thu.’’
“Shit.!!!’’
Một cô gái duy nhất trong căn phòng hét lên: “Người này giấu giếm cũng quá giỏi đi!!’’
“Tôi thực sự đã bị sốc, đây là tiên nữ hạ phàm sao?’’
Bầu không khí vừa rồi vẫn còn cứng nhắc đột nhiên được hâm nóng lên, bọn họ háo hức gọi tên Nguyễn Thu Thu, giống như tiếng chim kêu nháo nhác khiến Nguyễn Thu Thu không nói nên lời.
Mấy người rối rít giới thiệu lẫn nhau, điều khiến cho Nguyễn Thu Thu ngạc nhiên chính là Đặng Bất Lợi Thiểu chỉ là một nam sinh cao trung, một chàng trai trẻ tuổi nhưng lạnh lùng, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai, hai tay khoanh trước ngực.
Một người đàn ông cười hì hì khoác vai Bạch Lung nói: “Tôi chính là tiểu cẩu của cô ấy.’’
“Không, anh chỉ là lão cẩu mà thôi.’’
“…”
Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười: “Vó hướng lên trời?’’
Nụ cười của người đàn ông hơi ngượng ngùng: “Đúng vậy, là tôi, Ngụy Điềm.’’
Nguyễn Thu Thu ngồi xuống ghế, Vó hướng lên trời cũng là Ngụy Điềm, cười ranh mãnh: “Đại thần đâu?’’
Hắn vừa dứt lời, những người khác cũng sôi nổi hùa theo: “Phải rồi, phải rồi, đại thần trông như thế nào, không phải hai người ở bên cạnh nhau sao? Hai người đã kết hôn rồi?...’’ Những câu hỏi không ngừng được đặt ra.
Nguyễn Thu Thu: “Chỉ là một người bình thường.’’
Bạch Lung cắt ngang: “Cô đúng là không biết sự khác biệt giữa mình và người vợ xinh đẹp của Lưu Cường Đông* mà.’’
(Lưu Cường Đông: Là một tỉ phú trong ngành thương mại điện tử, IT của Trung Quốc, năm 2015 ông kết hôn với một người phụ nữ xinh đẹp tên là Chương Trạch Thiên kém mình gần 20 tuổi, Chương Trạch Thiên cũng là một người tài năng, xuất sắc.)
Nguyễn Thu Thu: “…”
Bạch Lung nói: “Tôi thật sự không ngờ đến cô lại đẹp đến vậy, nếu như biết, cái người Khinh Phong Bích Ảnh kia còn đắc ý cái nổi gì, còn tự cho mình là thịnh thế mỹ nhân, thật là một trò cười.’’
Nguyễn Thu Thu bất đắc dĩ lắc đầu: “Mỗi người đều có một vẻ đẹp riêng, cái này không thể so sánh được.’’
“Nếu như tôi là đại thần Cố Quốc Thần Du, nhất định cũng sẽ chọn cô, nhưng tiếc rằng cô lại có đại thần lợi hại hơn rồi.’’
Nói đến chỗ này, Bạch Lung thấp giọng, mang theo chút hả hê nói: “Cô có biết không, hai người bọn họ chia tay rồi.’’
Nguyễn Thu Thu: “Hả? Ai?’’
“Chính là Cố Quốc Thần Du và Khinh Phong Bích Ảnh chứ ai, cô bạn thân của Khinh Phong Bích Ảnh vẫn còn kể khổ trong chatbox đấy, nói là đại thần bị một con hồ ly tinh không biết xấu hổ câu dẫn đi mất.’’
Nguyễn Thu Thu là một người lười quan tâm đến chuyện riêng tư của người khác, những chuyện này lại khiến cô vô cùng ngạc nhiên.
“Bọn họ đã chia tay?’’
Không đúng, dựa theo cốt truyện, lúc này Cố Du sắp công thành danh toại rồi, diễn biến tiếp theo chính là hôn lễ long trọng của hắn và Từ Bích Ảnh mới đúng, tại sao hai người kia lại chia tay vào giờ phút quan trọng này, sao có thể như thế được? Còn nữa, làm thế nào mà Cố Du có thể lấy tinh thần sau cú ngã kia?
Trong đầu Nguyễn Thu Thu tràn ngập dấu hỏi.
Chẳng lẽ… Người vợ đời trước của Cố Du đã xuất hiện.
Nguyễn Thu Thu hoàn toàn bối rối.
“Ai biết được, dù sao mọi chuyện cũng có nguyên do của nó. Cô nhìn Cố Quốc Thần Du đang tham gia tranh tài của Gia Trừng mà xem, người ta là ngọn gió đang thịnh, nếu như tôi là Kinh Phong Bích Ảnh, lúc này chắc chắn đang hối hận chết mất, cho chừa cái tội vênh váo đắc ý."
Ngụy Điềm ở bên cạnh đáp lời: “Tiểu bảo bối, anh còn ở đây đấy, không cho phép em nhớ đến người đàn ông khác.’’
Những người khác không nhịn được buồn nôn.
Mấy người trò chuyện sôi nổi, thực đơn cũng đã được đưa tới, Nguyễn Thu Thu tùy tiện chọn mấy món tượng trưng, còn lại để cho người khác gọi. Bữa ăn này là Ngụy Điềm mời khách, từ chối thì không hay lắm, Nguyễn Thu Thu không thể làm gì khác hơn là đón nhận nó.
Đồ ăn đã được đưa lên, Ngụy Điềm nhiệt tình mời mọi người: “Ăn đi, ăn đi, đầu bếp nhà chúng tôi không thể làm gì khác, chỉ có cơm thịt cá là ngon nhất, các bạn nếm thử một chút.’’
Nguyễn Thu Thu cầm đũa lên, trong đầu chợt hiện lên một ánh mắt sâu kín của người nào đó khiến cho cô vốn dĩ đang đói bụng bỗng chốc mất hết khẩu vị.
Nguyễn Thu Thu: “…”
Thấy đôi đũa của Nguyễn Thu Thu không nhúc nhích, Bạch Lung khó hiểu ngẩng đầu nhìn lên thì thấy cô ấy đang lo lắng hết nhìn Đông đến nhìn Tây, ngay cả cửa sổ cũng không buông tha.
Bạch Lung: “Cô đang làm gì vậy??’’
Nguyễn Thu Thu: “…Không có gì, chỉ là hơi lo lắng.’’
Mặc dù cô không nói cho Trình Tuyển, nhưng cái này cũng không tính là ăn mảnh đúng không? Nguyễn Thu Thu đúng là bị ám ảnh bởi Trình Tuyển thật rồi.
Cô dứt khoát tắt âm điện thoại, tránh nghe thấy tin nhắn cuộc gọi của Trình Tuyển, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cùng mọi người ăn cơm.
Nghững người khác: “…”
Người phụ nữ của đại thần đều kỳ lạ như vậy sao?
Bữa ăn này của mọi người diễn ra trong bầu không khí vô cùng vui vẻ, cùng nhau thêm WeChat lẫn nhau, hẹn cuối tuần sẽ cùng đi ăn hoặc đi leo núi. Đây cũng có thể xem như là những người bạn đầu tiên trong thế giới này của Nguyễn Thu Thu, cô thoải mái trao đổi WeChat cùng với bọn họ, xác định thời gian gặp mặt lần sau.
Ra khỏi nhà hàng, bên ngoài tuyết đã rơi, chân trời một mảnh trắng xoa mờ mịt.
Nguyễn Thu Thu quấn chặt lại áo khoác, mấy người khác nói muốn đưa Nguyễn Thu Thu về nhà lại bị cô khéo léo từ chối. Sau khi ăn uống no đủ chính là thời điểm thích hợp để ra ngoài đi dạo, Nguyễn Thu Thu híp mắt, hưởng thụ cảm giác bông tuyết li ti rơi trên mặt, ngay tại lúc này, cô lại nghe được một tiếng cười khẽ quen thuộc.
Nguyễn Thu Thu ngạc nhiên mở mắt, người này không ai khác chính là Cố Du.
Hôm nay hắn mặc một chiếc áo khoác dài màu xám tro, mang khăn quàng cổ, trông thật nhẹ nhàng tao nhã. Hắn đi ra từ tòa nhà đối diện, từ xa xa đã phát hiện bóng dáng của Nguyễn Thu Thu liền nhanh chóng bước lên phía trước.
Nhịp bước của Cố Du hơi tung tăng nhảy nhót, là điều mà Nguyễn Thu Thu chưa từng nhìn thấy trước đây.
Cô càng ngạc nhiên: “Anh cũng ở đây sao?’’
“Thật trùng hợp, đây đã là lần thứ mấy chúng ta vô tình gặp nhau rồi nhỉ?’’ Cố Du khẽ mỉm cười, “Tôi tới đây gặp gỡ một người quen, cô ăn cơm chưa?’’
Nguyễn Thu Thu: “Ăn xong rồi, đang chuẩn bị về nhà.’’
“Đúng lúc tôi có lái xe tới đây, để tôi đưa cô về.’’
“Không cần, không cần…’’
Cố Du vẫn rất kiên trì: “Tôi cũng được xem như là một nhân viên dự bị của Gia Trừng, cô vẫn nên để tôi đưa về nhà đi, sau này mọi người đều là đồng nghiệp với nhau, còn có nhiều cơ hội gặp gỡ hơn.’’
Nguyễn Thu Thu không thể cứ từ chối mãi, đành phải ngồi xuống hàng ghế sau.
Cố Du lái xe rất vững vàng, tuyết rơi ngày càng nhiều, hắn cố ý giảm tốc độ, có lẽ cũng không chỉ vì thời tiết.
Máy điều hòa không khí vẫn đang mở, hơi ấm tràn vào, Nguyễn Thu Thu run rẩy chà xát cánh tay.
Cố Du nhìn qua kinh chiếu hậu, cười nói: “Rất lạnh sao?’’
“Ừ, hơi lạnh.’’
Nguyễn Thu Thu hơi lúng túng, cô không biết phải nên trả lời Cố Du như thế nào.
Trong đầu cô đang nghĩ đến những lời nói của Bạch Lung về mối quan hệ giữa Cố Du và Từ Bích Ảnh. Chuyện này không liên quan gì đến cô, chẳng qua trong lòng Nguyễn Thu Thu vẫn còn suy nghĩ đôi chút, ngay sau đó đã ném ra sau đầu.
Cố Du ôn tồn nói về những tình huống xảy ra gần đây, không hề kiêng dè Nguyễn Thu Thu khiến cho cô không biết phải làm thế nào. Hắn đề cập đến sự tiến triển trong cuộc thi gần đây, nói ra kế hoạch trong tương lai của mình, giống như đang giới thiệu bản thân với Nguyễn Thu Thu, làm cô luôn có cảm giác là lạ.
Liên tưởng đến chuyện của Từ Bích Ảnh, Nguyễn Thu Thu không nghĩ mình tự mình đa tình, cô chỉ có thể giả vờ như không biết chuyện gì, nhìn ra ngoài cửa sổ không nói một lời.
Một tay Cố Du đặt trên vô lăng, nhìn con đường phía trước, giọng nói bình tĩnh: “Liên quan đến giấy thỏa thuận ly hôn này hôm đó… Xin lỗi, là tôi mạo muội, nhưng hai người?’’
Nguyễn Thu Thu không muốn nói nhiều về chuyện này, chỉ qua loa lấy lệ nói: “Chỉ là chuyện cãi nhau nhỏ thường tình giữa hai vợ chồng mà thôi, không có gì đâu, anh bỏ qua cho.’’
Cố Du liếc qua kính chiếu hậu, nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Nguyễn Thu Thu.
Về đến nhà, Trình Tuyển vẫn đang ở trong thư phòng không ra ngoài.
Nguyễn Thu Thu thay quần áo, bỗng nhiên không tìm được điện thoại của mình, cô lật qua lật lại vẫn không tìm thấy, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là nhờ Trình Tuyển giúp đỡ.
“Cốc, cốc, cốc!’’ Nguyễn Thu Thu gõ cửa, “Trình Tuyển, anh gọi điện vào số của tôi đi, tôi không tìm thấy điện thoại.’’
Trình Tuyển mở cửa ra đi ra, gọi cho Nguyễn Thu Thu một cuộc.
Nhưng một lúc lâu sau vẫn không nghe thấy gì.
Nguyễn Thu Thu hơi mờ mịt, không đúng, cô nhớ là mình đã thay đổi chế độ im lặng rồi mà.
Trình Tuyển đang dựa vào cạnh cửa bỗng nhiên đứng thẳng người, đôi mắt nhỏ dài hơi nhướn lên, chầm chậm nhìn Nguyễn Thu Thu, vẻ mặt không được vui cho lắm.
Nguyễn Thu Thu không nhận ra được ánh mắt của Trình Tuyển, cô vẫn còn tìm tới tìm lui trên giường mà trên ghế sofa, không hề nghi ngờ có khả năng nó đã rơi bên ngoài.
“Lạ thật, rốt cuộc nó đang ở đâu?’’ Nguyễn Thu Thu gãi đầu, khuôn mặt ảo não.
Trên màn hình điện thoại của Trình Tuyển hiện lên một tin nhắn từ đối phương.
“Là Thu Thu sao ? Tôi là Cố Du, điện thoại di động của cô rơi trên xe tôi, bây giờ không có cách nào nghe điện thoại, cô gửi địa chỉ nhà cho tôi đi, tôi mang qua.’’
Tình Tuyển: “…”
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận